Em cảm thấy chuyện tình đôi mình có thể dựng thành phim được. Và cuối phim là một kết thúc có hậu: Chúng mình sẽ ở bên nhau mãi mãi, có những đứa con xinh và ngôi nhà ấm áp bão dừng sau cánh cửa...

Em không nhớ mình đã nghe ở đâu câu nói "hạnh phúc không phải điểm đến, mà là một hành trình". Hành trình tìm hạnh phúc đã khó, hành trình giữ hạnh phúc còn khó hơn.

Hai đứa mình đã từng "vênh mặt" tự hào khoe với bạn bè, mình vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện về cuộc sống gia đình, sao giờ hai chữ hạnh phúc như đang dần biến mất khỏi tầm tay anh và em. Đúng là, sẽ không có gia đình hạnh phúc, nếu một trong hai chúng ta ngừng cố gắng, đúng không anh.

Phải chăng vì mình quen nhau trong một ngày mưa, nên để đến được với nhau, hai đứa đã phải cố gắng rất nhiều, cũng khóc rất nhiều. Bao nhiêu hiểu nhầm cứ liên tiếp đến, người thứ ba cố ý xen ngang, rồi cả sự ngăn cấm, phản đối của đôi bên gia đình...

Nghĩ lại quãng thời gian bốn năm từ lúc quen đến lúc cưới, em cảm thấy chuyện tình đôi mình có thể dựng thành phim được. Và cuối phim là một kết thúc có hậu: Chúng mình sẽ ở bên nhau mãi mãi, có những đứa con xinh và ngôi nhà ấm áp bão dừng sau cánh cửa...

Nhưng đời không như phim. Bộ phim kết thúc bằng đám cưới đẹp, còn cuộc đời thì không dừng lại ở đó.

Ảnh minh họa.

Sau đám cưới, vợ chồng mình còn cả một hành trình dài. Hành trình ấy bắt đầu với chuỗi ngày hai đứa hạnh phúc tay trong tay, cùng ăn, cùng ngủ, cùng ngắm sao hàng đêm. Rồi khi em có thai, hai vợ chồng mình lại song hành học cách làm cha, làm mẹ.

Em ước, thời gian quay lại, để đôi ta mãi sống trong ngọt ngào của những cặp vợ chồng son. Nhưng thời gian sao quay lại được, nó cứ trôi. Ba năm sau ngày cưới, hai công chúa lần lượt ra đời. Và hạnh phúc xưa hình như cũng theo đó lần lượt nhạt phai.

Thời gian của em dường như còn chẳng đủ để quay cuồng với hai con. Còn thời gian của anh là dành cho công việc. Em trách anh ban ngày mải mê công việc, ban đêm "lăn quay" ra ngủ không giúp em chăm con được chút nào. Anh trách em mải mê con cái không quan tâm anh, không cùng anh sẻ chia nỗi lo tiền bạc.

Từ một đường, hai đứa mình dần đi sang hai ngả lúc nào không ai hay. Những lần cãi vã, những tuần im lặng trong "chiến tranh lạnh" ngày càng nhiều. Em mệt mỏi, anh cũng chẳng khá hơn. Không khí gia đình mình bây giờ ảm đảm quá, may mà vẫn còn có tiếng nói cười của hai con.

Ảnh minh họa.

Người ta bảo, vợ chồng mình đang trong giai đoạn khủng hoảng hôn nhân, nghĩa là cả hai đều đang thấy chán nản, không tìm được tiếng nói chung nữa. Em tự hỏi, chữ hạnh phúc xa dần khỏi gia đình mình từ bao giờ vậy. Có phải từ ngày em nghỉ làm ở nhà nội trợ chăm con, hay là từ ngày anh được lên làm sếp.

Em không trả lời được, anh có trả lời được không? Chắc cũng không. Mình không biết mình đã dần quên cách ôm nhau từ khi nào, quên cách trao nhau những nụ hôn ngọt ngào, những cái nhìn âu yếm từ khi nào nữa.

Hai đứa cứ mải chạy theo công việc, nghĩa vụ của riêng mình, nên quên mất cần dành cho nhau một góc trong cuộc sống. Nên giờ đây, hai chữ "hạnh phúc" gần như không còn tồn tại trong gia đình mình nữa rồi. Anh có thấy tiếc nuối, có thấy hối hận như em không?

Nếu có, nghĩa là vợ chồng mình vẫn có cơ hội làm lại, vẫn có thể lấy lại hạnh phúc như thuở ban đầu. Còn nếu không, thì mình đành tiếp tục đường ai nấy bước. Em se sót, dằn vặt những đêm dài khi nghĩ về chuyện của mình. Những giọt nước mắt của em đã không còn xa lạ với đêm đen tĩnh mịch, lúc anh và các con say ngủ...

Hạnh phúc sẽ không còn nếu một trong hai ta bỏ cuộc, ngừng cố gắng vun đắp, giữ gìn tình yêu, hôn nhân, đúng không anh. Anh có muốn được cùng em trở về chung lối bước?!...

Theo Emdep