Sợ chồng như sợ cọp, sợ bóng đêm và sợ cả khi trời tối phải miễn cưỡng bước vào phòng ngủ của chính mình… Đó chính là nỗi niềm của những phụ nữ đau đớn bị chồng bạo dâm.

Nỗi sợ hãi khi cửa phòng ngủ khép lại

Gần 2h sáng, tư vấn viên tâm lý N.H.A của Tổng đài tư vấn 1900… giật mình khi nghe tiếng chuông điện thoại reo. Mắt nhắm mắt mở, chị H.A đưa tay vồ lấy điện thoại bàn. Vừa nhấc máy lên thì chị đã nghe ở đầu dây bên kia tiếng một phụ nữ hốt hoảng khóc trong thổn thức. Sau câu nói trấn an tâm lý của tư vấn viên có hơn mười năm kinh nghiệm là tiếng thổn thức của chị phụ nữ bắt đầu vào chuyện.

Chị kể, chồng chị là bộ đội, cứ mỗi lần anh ở đơn vị về là y như rằng chị bị anh “yêu bạo” khủng khiếp. Suốt cả đêm, để bù đắp cho những ngày tháng “nhịn sex” vì xa vợ, anh bắt chị quan hệ tình dục suốt đêm cho đến sáng với đủ các kiểu tư thế mà anh thích. Chưa thỏa mãn, chưa được “lên đỉnh” tột độ, anh còn dùng dây thừng trói chân trói tay chị. Những lúc ấy, chị chẳng khác gì một nô lệ tình dục không hơn không kém của chồng. Đôi khi chị bị kiệt sức và đau đớn về thể xác lẫn tinh thần. Nhiều lần chị ngất lịm đi trong khi chồng chị cứ như một con mãnh thú lao vào chị mà không cần để ý xem chị thế nào.

Mặc dù sống cùng nhà với bố mẹ chồng, nhưng bố mẹ chồng chị chẳng bao giờ biết được điều ấy. Vì bố mẹ chồng thì ở tầng trệt còn 2 vợ chồng chị ở trên tầng 2. Mỗi lần từ đơn vị về nhà, ăn cơm tối xong là anh đòi lên phòng để “yêu”. Khi yêu, cảm giác thích thú và lên đỉnh với chị đâu chả thấy. Chỉ thấy sau mỗi lần bị chồng "độc diễn" áp dụng các kiểu yêu quái gở và bạo lực, chị sợ chồng như sợ cọp. Nhưng vì ngại là chuyện kín, vì sợ bị bẽ mặt với người thân, bạn bè nên chị cắn răng chịu đựng mà không dám nói hay chia sẻ với bất cứ ai.

Đỉnh điểm nhất là sau thời gian chị sinh em bé. Những tưởng có con nhỏ sẽ là cái cớ hợp tình hợp lý nhất để chị tránh phải gần gũi chồng. Không ngờ, những ngày bị bỏ đói sau tháng kiêng cữ càng thôi thúc chồng chị “yêu” thô bạo hơn. Anh thích nhìn chị phải đau đớn quằn quại thì khi ấy anh mới có thêm khoái cảm mà “hành sự”. Mùa đông rét buốt căm căm, anh vẫn bắt chị lột hết quần áo nằm dưới sàn đá lạnh. Chị lạnh buốt, la hét, van xin thì anh càng khoái trí và lên đỉnh mặc cho con khóc ngằn ngặt ở giường đòi chị cho bú. Anh chỉ buông tha cho chị và lăn ra ngủ khi đã được no xôi chán chè. Và đêm nay khi vừa bị chồng yêu quá thô bạo, chị hoảng loạn đã gọi cho tư vấn viên lần đầu tiên để chia sẻ và mong tìm một lối thoát tốt nhất cho bản thân hiện giờ.

Nhắc về chuyện bạo dâm của các cặp vợ chồng hiện nay, tư vấn viên tâm lý N.H.A cũng cho biết, cách đây chưa lâu, một giáo viên cấp II ở Thái Nguyên cũng thống thiết gọi điện về tổng đài tâm sự. Chị giáo viên ấy có chồng rất hay ghen tuông vô cớ nên lúc nào anh cũng nghi ngờ vợ ngoại tình. Dù cả hai đều là công chức, đều là những trí thức mẫu mực vậy mà chồng chị không đêm nào lại không yêu một cách điên dại. Nhiều lần được yêu mà chị chảy hết cả máu mồn máu mũi vì anh cứ chồm lên hôn hít và cắn vào mặt chị như một con thú hoang.

Nhiều lần chồng chị còn tự đi tìm mua thuốc kích dục và thuốc giảm đau ở phòng khám gần nhà và bắt chị uống. Chị nhất định từ chối không uống nhưng chồng chị thì cứ uống những viên thuốc tăng cường khả năng đàn ông ấy. Và những tối đó, chị đã phải nhiều lần hét lên trong đau đớn tột cùng. Chưa thỏa mãn thói cuồng dâm của mình, chồng chị còn cắn nham nhở vào ngực, cánh tay và quan hệ một cách thô bạo.

Đáng sợ hơn phải kể tới những trường hợp của người vợ trẻ 25 tuổi Hương Ly (Hàng Bài, Hà Nội). Ban ngày, chồng chị vẫn là người đàn ông “chẳng đến nỗi”, yêu chiều vợ hết lòng. Thế mà đêm đến, chồng chị tự bao giờ lại biến thành con quỷ dữ cứ liên tục đòi “yêu”. Dù đã mang bầu ở tháng thứ 7, khi đưa vợ đến bác sĩ chuyên khoa thăm khám, chính bác sĩ chuyên khoa cũng khuyên những tháng cuối thai kỳ hạn chế chuyện vợ chồng hoặc nên tiến hành nhẹ nhàng để tránh nguy cơ bị đẻ non. Nhưng chồng chị cứ thản nhiên như không, mặc cho chị ra sức khuyên can. Mỗi lúc muốn yêu vợ, chồng chị như lại biến thành con quỷ, lại lao vào chị, giật phăng quần, xé rách áo và lại gầm rú những câu tục tĩu…mặc cho chị bầu bí khó chịu và lo lắng cho em bé. Cứ thế, những tháng thai kỳ của chị chẳng còn là mật ngọt. Mỗi lần ân ái xong, chị co rúm người ngồi một góc. Đau đớn tủi nhục thì ít mà chị chỉ lo chẳng may con bị đẻ non, nhiễm trùng....

Lời khuyên tránh bạo dâm từ chuyên gia

Theo tư vấn viên Nguyễn Thị Mai Anh (Công ty Tư vấn Đầu tư & Phát triển Con người Nhật Minh) thì: Bạo dâm thường dùng để mô tả một hoạt động tình dục quái đản có đặc tính tàn bạo, hung ác hoàn toàn xa lạ với một giao hợp nam nữ bình thường. Nó được xem như một biểu hiện bệnh hoạn, đồi trụy, một sự lệch lạc tình dục, một dạng bệnh tâm thần. Người mắc chứng bạo dâm được định nghĩa như người chỉ tìm thấy khoái lạc, cực khoái tình dục khi hành hạ hoặc phải làm cho đối tượng phải đau đớn, khổ sở trong khi hành lạc.

Chị Mai Anh cũng cho biết: Thực tế cũng chưa tìm ra nguyên nhân đích thực của bệnh bạo dâm. Nhưng rõ ràng sự ảnh hưởng từ môi trường giáo dục, gia đình, bạn bè trong quá trình hình thành nhân cách, sự thiếu hiểu biết về văn hóa phòng the và đặc biệt sự lệch lạc về mặt nhận thức là những yếu tố ảnh hưởng đến suy nghĩ và hành động của những người chồng bạo dâm.

Để tránh bạo dâm, tư vấn viên Mai Anh chia sẻ: Với những người phụ nữ khi không may gặp phải “đối tác” như vậy tuyệt đối phải tìm cách tự giải phóng mình, không được giữ tư tưởng "xấu chàng hổ ai" để cam chịu. Việc cam chịu như vậy sẽ khiến những người chồng bạo dâm không biết sai trái của mình và có những hành động ngày càng nghiêm trọng hơn. Điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe tinh thần và thể chất của nạn nhân.

Với lại, những chị em khi bắt đầu thấy chồng có những biểu hiện của bạo dâm thì phải có giải pháp điều chỉnh ngay. Thời gian đầu có thể nhẹ nhàng trao đổi với chồng. Nếu chiều hướng càng xấu đi thì phải coi đây là tình trạng bạo hành và cần có sự giúp đỡ của những người khác như gia đình, bác sĩ hay các tổ chức xã hội… Chỉ khi có những hành động kiên quyết như vậy thì chị em phụ nữ mới được sống trong môi trường an toàn và bình đẳng.

Theo TTVN