Tòa soạn có tiếp nhận đơn của bà Hồ Thị Hòa, sinh năm 1952 đề nghị giúp đỡ và làm rõ nội dung vụ việc liên quan đến việc bà bị cắt tiền trợ cấp tuất một cách đột ngột và vô lí.

Hai Duong: Can lam ro truong hop oan sai ve che do liet si - Anh 1

Xin trích đăng đơn của bà như sau: “Tôi là vợ liệt sĩ Trần Văn Khạng, nguyên quán Kim Lôi, Bạch Đằng, Kinh Môn, Hải Dương. Bố chồng tôi là ông Trần Văn Kháng đã mất, mẹ chồng tôi là bà Lê Thị Quạnh.

Từ khi chồng tôi hi sinh tới nay, tôi không tái giá mà ở nhà nuôi dưỡng con trai tôi là Trần Văn Tiến (tên thường gọi là Trần Văn Hậu). Nay cháu đã xây dựng gia đình và có 2 con trai, cả gia đình cháu vẫn ở cùng tôi tại thị trấn Phú Thứ, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương.

Năm 2003, thấy tôi có hoàn cảnh khó khăn nên mẹ chồng tôi đã làm giấy tờ giúp tôi hoàn thiện hồ sơ để được hưởng chế độ cấp tuất dành cho thân nhân liệt sĩ. Nhưng niềm vui “ngắn chẳng tày gang”, những tưởng từ đây cuộc sống của mẹ con tôi sẽ bớt đi phần nào khó khăn, nhưng đến ngày 4/4/2003 thì tôi nhận được quyết định của sở LĐTB&XH tỉnh Hải Dương ngừng trợ cấp tiền tuất hàng tháng đối với tôi.

Trong văn bản trả lời tôi sau này do ông Trần Ngọc Dũng kí ngày 8/9/2004 có nêu lí do là “Bản xác nhận nhân thân liệt sĩ ghi ngày 29/7/1978 của Ủy ban nhân dân xã Bạch Đằng có chữ kí của ông Trần Văn Kháng thay mặt gia đình ghi vợ liệt sĩ là bà Ngô Thị Hòa đã đi lấy chồng tháng 5/1972 và đề nghị giải quyết trợ cấp tuất mồ côi cho anh Trần Văn Tiến con liệt sĩ đang ở với ông nội”.

Trong khi thực tế từ năm 1975 chồng tôi hi sinh đến giờ, cháu Tiến vẫn ở cùng tôi và không hề rời xa mẹ ngày nào. Mẹ chồng tôi vô vùng bức xúc đã nhiều lần làm đơn lên các cấp đề nghị làm rõ và giải quyết trường hợp của tôi nhưng không có kết quả. Vậy nay tôi làm đơn này mong quý báo giúp đỡ tôi đăng tải nội dung và chuyển tải tới các cơ quan ban ngành liên quan giải quyết cho mẹ con tôi yên tâm làm việc, ổn định cuộc sống”.

Nhận được đơn cùng với hồ sơ của bà Hòa cung cấp, phóng viên tòa soạn đã về thị trấn Phú Thứ gặp bà Hòa và bà con hàng xóm xung quanh tìm hiểu thì nhận thấy:

Thứ nhất, việc bà Hòa đưa con về quê ngoại, không tái giá và nuôi con từ đó tới nay là sự thật vì có xác nhận của bà con hàng xóm và của chính bản thân anh Trần Văn Tiến. Vậy tại sao khi ông Trần Văn Kháng làm đơn nói bà Hòa không nuôi con mà đi lấy chồng, UBND xã Bạch Đằng lại không xác minh, không lấy ý kiến của bà Hòa mà quy ngay những lời của ông Kháng là sự thật?
Thứ hai, trong văn bản trả lời về việc ngừng trợ cấp tiền tuất cho bà Hòa có nêu “ngày 17/8/1978 Ty thương binh và xã hội tỉnh Hải Hưng đã có quyết định số 263/QĐ trợ cấp tiền tuất con liệt sĩ mồ côi theo Nghi định 185/CP cho anh Trần Văn Tiến” nhưng anh Tiến khẳng định không hề nhận và không biết tới số tiền này. Giả thiết đặt ra là ông Trần Văn Kháng là người được lĩnh số tiền đó thì sau khi ông mất 34 năm nay, ai là người được hưởng số tiền đó? Liệu quyết định hưởng trợ cấp tiền tuất con liệt sĩ mồ côi này đã đúng hay chưa?
Điều đáng nói là Nghị định 185/CP trong pháp luật là nghị định “quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động thương mại, sản xuất, buôn bán hàng giả, hàng cấm và bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng”. Việc áp dụng này có nhầm lẫn “râu ông nọ cắm cằm bà kia” không? Trách nhiệm thuộc về ai?

Với tinh thần thực hiện đúng đường lối chính sách của Đảng, góp phần ổn định tình hình chính trị tại địa phương, chúng tôi kính chuyển đơn của bà Hồ Thị Hòa tới các cơ quan chức năng để giải quyết và thông tin hai chiều tới báo để trả lời công dân.

Trang Vũ / KD&PL