(Kienthuc.net.vn) - 26 năm “nhoi” ra vỉa hè bán xôi kiếm sống, về già bà cắp vở, cắp Ipad đi học tiếng Anh, luyện chữ đẹp.

Cắm đầu kiếm tiền không nghỉ ngơi là chết

Bà Tô Diệu Lan 74 tuổi số 53 Hàng Giấy (Hà Nội) bảo trước đây bà đi làm nhà nước nhưng mất sức phải nghỉ. Về tay trắng, cả nhà 4 thế hệ bố mẹ con cái, cháu chắt chui rúc trong một căn phòng thuê của nhà nước 12m2 ở phố Hàng Giấy. Tiền không đủ mua 1 cân rưỡi gạo nên bà nghĩ cách "nhoi" ra đường bán hàng kiếm sống.

Căng óc, cuối cùng bà nghĩ ra bán xôi nóng thịt.

Bà Lan bán xôi 26 năm trên vỉa hè phố Hàng Giấy

Cách đây 26 năm, ở Hà Nội chẳng có mấy ai bán xôi nóng, chỉ có bà với trên Hàng Da. Mới đầu thì cũng khó, sau rồi khách đông dần, xôi Lan trở thành điểm đến quen thuộc.

Cặm cụi, cần mẫn 26 năm bán xôi vỉa hè, bà Lan nuôi cả nhà 4 thế hệ. Con cái trưởng thành, gia đình yên ấm đã không phụ công của bà.

Bà nhủ: “Kiếm được tiền nhưng đừng có tham. Cứ cắm đầu vào kiếm tiền không nghỉ ngơi thì là kiếm tiền để chết chứ đâu phải để sống. Tôi đắt hàng nhưng chỉ bán từ 5 giờ chiều tới 11 giờ đêm thôi. Còn thời gian tôi để học tiếng Anh, luyện chữ đẹp và đi bơi”.

“Tao đi xin học cho tao”

Bà Lan có ý định học tiếng Anh từ lâu lắm rồi nhưng không có thời gian. Thỉnh thoảng bà xem tivi, học trên chương trình dạy tiếng Anh cho trẻ hoặc tự xem sách. Giờ có con dâu rồi, truyền bí quyết làm xôi cho con thì bà đi học.

Hai năm trước con trai bà mua Ipad về đưa cho mẹ để học tiếng Anh. Ngày đầu không biết dùng, muốn mở chương trình là phải nhờ cháu nội. Bà muốn học tiếng Anh, cháu đòi xem Tấm Cám, cô bé quàng khăn đỏ, thế là hai bà cháu giành nhau cái Ipad. Giờ bà tự học để dùng được Ipad rồi.

74 tuổi, bà mới học tiếng Anh...

Bà Lan cười lớn: “Chẳng có cái gì là không học được”.

Bà kể: “Ngày đầu đi xin học mấy cậu bảo vệ hỏi tôi đi xin học cho cháu à? Tôi bảo: “Tao đi xin học cho tao”. Nó bĩu môi: “Bà á? Bà già học làm cái gì?”.

Tôi bảo: “Thế bà già hỏi mày nhé, đang đi chân đất, có giày đẹp mày có thích không? Đang ở nhà lá, có nhà tầng ở mày có thích không? Đang đi xe đạp, có ô tô đi mày có thích không? Ừ, cái gì cũng thích, cũng sướng. Thế mày biết nói một thứ tiếng giờ biết thêm một tiếng nữa có thích không thì nó bảo ôi cháu chẳng biết.

Tôi trộm nghĩ: “Chán cho cái bọn thanh niên, trẻ trung hiện đại mà suy nghĩ kém bà già”.

“Người đời thì hỏi sao giờ bà sắp chầu ông vải đến nơi rồi lại còn đi học tiếng Anh, luyện chữ đẹp làm gì? Đơn giản lắm: Học để chống stress, cho vui, học biết tiếng Anh để về dạy cháu. Cháu nó đi học ở trường cô giao từ mới về nhà bảo phụ huynh kèm cháu. Bố mẹ, ông bà không biết tiếng Anh thì kèm con cháu làm sao được. Bà biết thì bà bảo cháu, bà quên thì cháu lại bảo bà. Bà dạy cháu, cháu dạy bà, hai bà cháu đối thoại với nhau vui lắm.

Cái thứ 2 là để nâng cao kiến thức của mình, mình hiểu biết thì đỡ nhầm. Đến sân bay mình ra hay vào mà không biết tiếng Anh, mình nhầm, thế là... xong. Mình vào nhà vệ sinh họ viết bằng tiếng Anh, không có hình ảnh mà không biết tiếng Anh là mình nhầm, mình ngượng…

... luyện viết chữ đẹp.

Bây giờ, đó là mấy cái phổ thông mình không biết là quá dở. Khác người cái là mình già mới đi học, nhưng già thì kệ già cái gì mình biết là mình hơn.

Bà Lan tếu táo: “Bọn trẻ, đừng tưởng bà già quái tính bán xôi thì dốt. Có mấy bà bán xôi giỏi tiếng Anh, viết chữ đẹp như bà nhỉ?”

Bài: Huyền Thu
Ảnh: Thu Hiền