Mỗi lần nhìn vào những phần cơ thể nhiễm bệnh của Thanh không ít người giật mình, bởi họ chưa từng thấy ai đã mắc phải căn bệnh quái lạ đến vậy.

Khốn khổ vì căn bệnh quái ác

Là con út trong gia đình có 4 chị em, cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn trăm bề khi bố mẹ cũng chỉ làm nông nghiệp nên từ khi mắc phải căn bệnh quái ác Nguyễn Thị Thanh (SN 1992, trú tại xã Tân An, huyện Tân Kỳ, Nghệ An), với những phần cơ thể phát bệnh không thể khỏi được, da thịt cứ nổi mụn đỏ rồi sưng lên bung ra khiến Thanh không tài nào chịu nổi.

Những người lần đầu tiên tiếp xúc với em không thể nào ngờ đến được trên đời này lại có một căn bệnh quái ác đến vậy.

Giat minh voi can benh quai la cua co gai moi 25 tuoi - Anh 1

Hàng ngày Thanh phải chịu trăm ngàn nỗi đau vì căn bệnh quái ác hành hạ.

Cố nén nỗi đau, Thanh chia sẻ: Thời gian đầu thì ở đầu các ngón tay xuất hiện những nốt lạ màu đỏ. Sau này, cơ thể dường như bị suy nhược trên da hay nổi mụn cóc và không khỏe mạnh nên gia đình mới nghĩ đến việc đưa đi khám. Nhưng chẳng may, đúng lúc này thì bố của Thanh đột ngột qua đời nên việc khám bệnh đành phải gác lại.

Sau khi người cha đột ngột qua đời, để lại cho vợ 4 đứa con thơ dại, tất cả mọi nỗi lo cơm, áo, gạo rồi chi phí cho các con ăn học đều đổ dồn lên đôi vai khắc khổ của bà Nguyễn Thị Thư. Cũng bởi vì thế nên ý định đưa Thanh đi khám chữa trị lại không thể thực hiện được.

Cho mãi đến sau này, khi Thanh vào học lớp 11, điều kiện kinh tế đỡ khó khăn hơn Thanh mới được gia đình đưa đi khám. Tuy nhiên, đến lúc này, bệnh tình Thanh đã nặng và bắt đầu biến chứng rất khó để chữa trị.

Bà Nguyễn Thị Thư cho biết: Tôi đã đưa con đi khám ở tất cả các bệnh viện lớn nhỏ trên cả nước, từ bệnh viện đa khoa huyện Tân Kỳ, bệnh viện tỉnh, rồi bệnh viện K và bệnh viện Da Liễu (Hà Nội).

Các bác sỹ kết luận Thanh bị u nhú lan rộng cẳng chân, dẫn đến việc chân nổi thành khối u trong như bông hoa súp lơ, mà tên khoa học gọi là Human Papilloma Virus - HPV.

Hiện tại căn bệnh đã biến chứng rất nặng và lây lan vào máu nên phạm vi phát bệnh càng lan rộng. Đến nay thì ăn xuống bàn chân không thể đi lại được nữa… nói đoạn những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má khắc khổ của người mẹ nghèo.

Giat minh voi can benh quai la cua co gai moi 25 tuoi - Anh 2

Đã nhiều người giật mình khi nhìn thấy căn bệnh lạ mà Thanh mắc phải.

Trên chiếc giường xếp cũ kỹ, khuôn mặt của Thanh thấy rõ những mệt mỏi sau chừng ấy thời gian bị căn bệnh quái ác hành hạ. Hiện tại em cũng không thể đi lại nên mọi sinh hoạt của thường ngày đều phải nhờ cậy mẹ, kể cả việc vệ sinh cá nhân.

Những ngày trời nóng thì không sao nhưng hễ trở trời hay thời tiết chuyển giá rét, phần u nhú này lại sưng và đau nhức hơn. Và hầu như hàng đêm, Thanh phải thức trắng bởi cơn đau hành hạ đến không thể ngủ được.

Mong muốn hiến tạng cho y học

Đang ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, hàng ngày Thanh phải sống chung với căn bệnh quái ác, chịu đủ mọi đau đớn đến tột cùng, số phận dường như quá khắc nghiệt đối với cô gái trẻ. Cái ước mơ nhỏ nhoi khi có thể tự đi lại trên đôi chân của mình cũng dường như không thể.

Hơn ai hết em biết rõ nhất về tình trạng bệnh tình của mình, Thanh muốn làm một điều gì đó để khi chết đi vẫn là người có ích. Sau nhiều lần tìm hiểu thông tin trên mạng, Thanh quyết định sẽ hiến tặng một phần thân thể mình cho y học để một ai đó được may mắn sống tiếp.

Giat minh voi can benh quai la cua co gai moi 25 tuoi - Anh 3

Hiện tại mọi sinh hoạt thường ngày của Thanh đều nhờ vào sự chăm sóc của người mẹ già.

Những ngày nằm ở bệnh viện, được gặp gỡ, trò chuyện cùng các bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn cần người hiến tạng để tiếp tục sự sống. Trong khi đó, nguồn tạng hiến cho y học phục vụ các ca phẫu thuật rất ít nên em mới quyết định sẽ cho đi một phần cơ thể của mình để một ai đó được tiếp tục sống. Em đã suy nghĩ rất nhiều mới quyết định như vậy”, Thanh tâm sự.

Chỉ duy nhất một điều Thanh vẫn còn băn khoăn là việc hiến tạng cần phải có sự đồng ý của gia đình hoặc người thân để đảm bảo quá trình hiến không gặp phải bất kỳ cản trở gì, nhưng đến thời điểm này, cô vẫn chưa nói với mẹ mình về ý định này. Thanh muốn dần dần nói chuyện và giải thích cho mẹ hiểu, đến khi mẹ hoàn toàn chấp nhận thì sẽ làm các thủ tục để hiến.

Dù ở hoàn cảnh cảnh khó khăn nhất nhưng Thanh vẫn cố gắng sống với niềm tin lạc quan. Với ý nguyện thiện tâm của mình, Thanh mong rằng sẽ có người được tiếp tục sống, tiếp tục viết tiếp ước mơ.

Quang Phong