Ngày 13/10, TAND cấp cao tại Hà Nội đã mở phiên tòa phúc thẩm xét đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của bị cáo Nguyễn Văn Hưng (SN 1974, trú tại Nga Sơn, Thanh Hóa) về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Trước đó, ngày 31/3/2015, TAND TP Hà Nội đã đưa vụ án ra xét xử và tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Ngọc Thịnh nhận án phạt 16 năm tù, Cộng với án cũ 13 năm tù, tổng cộng Thịnh bị tuyên phạt 29 năm tù; bị cáo Nguyễn Văn Hưng bị tuyên phạt 12 năm tù; bị cáo Nguyễn Mậu Tú bị tuyên phạt 16 năm tù và bị cáo Nguyễn Thủy Bình bị tuyên phạt 14 năm tù về tội danh trên.

Gia danh vi tuong tinh bao, lua dao chiem doat hon 4 ty dong - Anh 1

Bị cáo Nguyễn Văn Hưng tại phiên tòa phúc thẩm.

Theo cáo trạng truy tố, cuối năm 2011, Nguyễn Thị Ngọc Thịnh (SN 1968, trú tại Nguyễn Hưng, Nghệ An) đến ở tại nhà Nguyễn Mậu Tú (SN 1954 trú tại Đông Anh, Hà Nội) và Nguyễn Thủy Bình (SN 1968, trú tại Lập Thạch, Vĩnh Phúc) trên phố Định Công Thượng, Hoàng Mai, Hà Nội.

Trong thời gian này Thịnh, Tú và Bình đã bàn bạc và thống nhất thủ đoạn để lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng việc đưa ra thông tin giả: Hiện đang có dự án trồng rừng chống biến đổi khí hậu toàn cầu nguồn vốn nước ngoài không hoàn lại cho Việt Nam khoảng 7 - 8 tỷ đô la Mỹ. Mỗi héc - ta rừng sẽ được giải ngân từ 25 - 30 triệu đồng.

Do đó, Tú, Bình, Thịnh tìm nguồn vốn để mua đất trồng rừng có sổ đỏ. Nếu ai có nhu cầu mua đất trồng rừng, sau khi dự án giải ngân sẽ được trích thưởng từ 500.000 - 1.000.000 đồng/ha.

Biết được thông tin “dự án ma” về việc cho chủ rừng vay để chạy vốn hỗ trợ trồng rừng từ dự án viện trợ nước ngoài thu được lợi nhuận cao, chị Trần Thị Kim Khánh (trú tại số 8, phường Giếng Đáy TP. Hạ Long, Quảng Ninh) lặn lội lên tận Hà Nội, tìm gặp Tú, Bình, Thịnh để tìm hiểu dự án.

Để chị Khánh tin tưởng, Thịnh, Tú và Bình đã giới thiệu với chị Khánh gặp Nguyễn Văn Hưng là một vị tướng trong ngành an ninh sẽ giúp chạy dự án. Sau đó, chị Khánh đã gom tiền của một số người cùng với tiền của gia đình được 2,45 tỷ đồng và giao toàn bộ cho các bị cáo.

Sau này, khi cơ quan điều tra vào cuộc, chị Khánh mới biết hóa ra mình bị lừa.

Nhóm bị cáo này tính toán đưa ra mồi câu là khoản trích thưởng hấp dẫn để dụ nhiều người bỏ tiền mua đất trồng rừng. Số tiền thu được, một phần các bị cáo tiêu xài cá nhân và một phần dùng để mua đất rừng đã được cấp sổ đỏ nhằm tạo sự tin tưởng cho các bị hại. Diện tích đất rừng này, các bị cáo dự định lập dự án, xin vay vốn, hoặc kêu gọi các nhà đầu tư trong và ngoài nước hợp tác nhằm thu được lợi nhuận từ nguồn tiền đã lừa đảo được.

Để tạo thêm niềm tin, các bị cáo bịa ra rằng Thịnh có người nhà làm trong Ban quản lý dự án có quyền xét duyệt hồ sơ để giải ngân, làm cho những người mua đất trồng rừng tin chắc là sẽ thu được tiền trích thưởng.

Từ tháng 9/2011 đến tháng 8/2012, đã có 6 người nộp tiền mua đất rừng cho nhóm bị cáo này.

Ngoài ra, các bị cáo này còn hứa hẹn sẽ giúp anh Nguyễn Mậu Luân (Đông Anh, Hà Nội) được nhận thi công công trình có tổng trị giá trên 100 tỷ đồng. Các bị cáo này yêu cầu anh Luân nộp trước 500 triệu đồng rồi chiếm đoạt.

Tổng số tiền các bị cáo chiếm đoạt là hơn 4,2 tỷ đồng.

Tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo Hưng không thành khẩn nhận tội mà vẫn cho rằng mình bị oan và mong HĐXX giảm nhẹ hình phạt cho Hưng. Tuy nhiên, căn cứ vào toàn bộ hồ sơ vụ án , các tình tiết liên quan, HĐXX có đủ cơ sở để khẳng định bị cáo Hưng phạm tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, cấp sơ thẩm xử như vậy là đúng người, đúng tội.

Từ nhận định trên, HĐXX quyết định bác đơn kháng cáo, tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Hưng 12 năm tù về tội danh trên.

M.Hùng