Sau khi cho Thư 2 cái bạt tai đau điếng, người đàn bà này rành rọt: “Chị nói cho em hay, em không phải là con bồ duy nhất của chồng chị tới thời điểm này. Chị cay lắm đấy'.

Ngày Thư lọt lòng, cũng là ngày ba bỏ mẹ con cô theo người đàn bà khác. Trong căn nhà dột nát, ẩm thấp chỉ còn 3 người phụ nữ với nhau. Bà nội Thư tuổi đã cao, mắt mờ chân chậm, chỉ ngồi một chỗ. Do đó, mọi gánh nặng đè lên vai mẹ Thư. Dù vậy, mẹ Thư vẫn luôn vững vàng, mẹ không cho Thư nghỉ học bởi ước mơ của mẹ Thư là Thư sẽ học hành nên người.

Thư cứ nghĩ, chẳng cần ba, chỉ cần mẹ cô cũng sẽ sống tốt. Nhưng rồi khi Thư vào lớp 7, mẹ của Thư yêu một người đàn ông khác. Đó là người đàn ông chưa vợ, ít hơn mẹ Thư những 8 tuổi.

Khi Thư khóc không đồng ý, mẹ đã cho cô 2 cái tát nảy lửa “Mày muốn mẹ cả đời sống côi cút hay sao?”. Không lâu sau đó, mẹ Thư bỏ con gái và mẹ đẻ để theo người đàn ông này vào Nam sinh sống.

Cuộc sống cơ cực nay càng mệt mỏi. Hằng ngày Thư đến trường với những lời châm biếm từ bạn bè. Nhìn người ta có một gia đình hẳn hoi, tử tế Thư không khỏi chạnh lòng.

Có những lần Thư bị đám bạn xấu nói xa gần “Nó là đứa có cha cặp bồ, mẹ theo người đàn ông khác”, “Nó chẳng rõ con ai”,… Những lúc đó, Thư im lặng bỏ đi, hai hàng nước mắt ướt nhòe.

Thư cố học lên lớp 11 thì bỏ dở giữa chừng vì bà nội cô mất. Không còn bà, các bác của Thư cũng cắt hết viện trợ, chẳng ai hỗ trợ Thư học hành nữa.

Hơn 2 năm sau đó, có người bà con từ Hà Nội lên chơi, thấy gia cảnh Thư đáng thương nên đưa cô xuống Hà Nội làm việc. Cô gái quê năm nào, giờ đã thành thiếu nữ, trổ mã, xinh đẹp khiến bao gã đàn ông thèm thuồng.

'Em khong phai la con bo duy nhat cua chong chi toi thoi diem nay' - Anh 1

Yêu Duy, Thư có tất cả những thứ mà cô muốn (Ảnh minh họa).

Vốn là cô gái thông minh, có cá tính nên Thư sớm bắt nhịp được với cuộc sống nơi thị thành. Thư dần quen và kết thân với những người bạn mới. Cũng qua những buổi liên hoan, cuộc vui đó, Thư quen và yêu Duy, quản lý một công ty xây dựng. Yêu Duy, Thư có tất cả những thứ mà cô muốn.

Từ một cô gái quê, Thư dần có nhà ở, có xe ga để đi. Đổi lại, Thư đã cho anh ta đời con gái của mình khi vừa tuổi đôi mươi. Do tính chất công việc, Duy đi suốt. Có những tháng anh ta chỉ ở phòng Thư có vài lần. Nhưng khi đó, Thư chiều anh ta hết mực, cô chăm bẵm và cho anh ta những đêm tình ái thăng hoa.

Có những hôm vừa về tới cửa phòng, Duy đã lao vào ôm Thư như thể đã lâu lắm họ chẳng gặp nhau. Duy nói, chỉ cần Thư yêu mình anh ta, Thư là của riêng anh ta thì Thư muốn gì anh ta cũng chiều.

Thư nhận thấy sự chân thành từ Duy nên cô cũng chẳng tha thiết gì những lời tán tỉnh bên ngoài. Có những người họ chẳng bằng Duy, nhưng theo đuổi Thư đã lâu, họ chân thành, thật lòng muốn che chở cho Thư, nhưng Thư đều thẳng thừng từ chối.

Thư cứ yêu Duy tới mù quáng, cô bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo của bạn bè rằng Duy đã có vợ và 2 con. Vợ Duy thuộc diện hay ghen, được người ta đồn hơn cả Hoạn Thư, ngang “sư tử Hà Đông” và người đàn bà này cũng có máu mặt ở đất thị thành.

Một buổi chiều, khi Thư vừa phát hiện mình có thai, cô đang định gọi điện báo với Duy, cứ nghĩ rằng anh sẽ mừng rỡ mà tổ chức đám cưới. Nhưng khi Thư vừa về tới cửa phòng đã thấy Duy cùng một người đàn bà, 2 người đàn ông cao to vạm vỡ, xăm trổ đầy tay đứng chờ mình. Thấy thế, mặt Thư tái mét, lắp bắp không nói nên lời.

'Em khong phai la con bo duy nhat cua chong chi toi thoi diem nay' - Anh 2

Rồi đây, cô biết làm gì với giọt máu của gã đàn ông đó, đứa con mà cô đang mang trong mình? (Ảnh minh họa).

Sau khi cho Thư 2 cái bạt tai đau điếng, người đàn bà này rành rọt: “Chị nói cho em hay, em không phải là con bồ duy nhất của chồng chị tới thời điểm này. Chị cay lắm đấy. Nhưng nghe nói em còn trẻ, gia cảnh éo le không cha, không mẹ nên chị tạm tha. Cố mà làm người đàn bà tử tế nhé. Giờ thì giao nộp chìa khóa xe, chìa khóa nhà cho chị rồi ôm đồ cuốn gói về quê đi. Đừng để chị nhìn thấy em lảng vảng lần nữa”.

Nói rồi người đàn bà đó quay sang nhìn Duy: “Đây là lần cuối tôi xử đẹp đấy. Anh nếu còn tái phạm lần nữa, thì biến ra khỏi nhà tôi ngay. Anh sẽ chẳng có gì cả. Tiền bạc, nhà cửa, xe hơi, con cái...Tất cả anh đều chẳng có quyền lấy đi thứ gì, bởi anh đến với tôi chẳng có gì ngoài bộ quần áo rách. Anh hiểu chưa, loại đàn ông ăn bám nhà vợ không biết nhục”.

Thư nhìn Duy, anh ta không dám hé răng nửa lời, đứng khép nép sau lưng vợ. Thư hiểu rằng, anh ta sẽ chẳng thể bảo vệ cho cô.

Thư luống cuống ôm lấy quần áo, rồi vội vàng xách valy bỏ đi trong ánh mắt của người dân xóm trọ. Đến cuối ngõ, Thư ngồi thụp xuống khóc nức nở, chẳng ngờ cuộc đời cô lại rơi vào cảnh bế tắc này. Rồi đây, cô biết làm gì với giọt máu của gã đàn ông đó, đứa con mà cô đang mang trong mình?

Thanh Bình