Chúng tôi yêu nhau đã được bảy năm, thời gian đủ lâu để cả hai cùng tin tưởng nhau. Tôi chỉ đợi đến đầu năm mới, khi em được tuổi đẹp thì sẽ làm đám cưới. Nhưng chỉ vì những lí do không rõ ràng, mà giờ đây kế hoạch sắp trở nên dang dở.

Tôi là chủ một doanh nghiệp nhỏ trong thành phố, tuy quy mô không lớn nhưng làm ăn gặp nhiều may mắn, thuận lợi, thu nhập vì thế cũng tương đối cao. Còn em chỉ tốt nghiệp trung cấp, ở nhà làm công nhân may mặc. Nếu người ngoài không biết, sẽ cho rằng em yêu tôi vì tiền.

Nhưng sự thật không phải vậy. Chúng tôi yêu nhau từ khi tôi chỉ có hai bàn tay trắng, chưa tạo dựng được cơ nghiệp như bây giờ. Chính em đã quyết định không vào đại học dù thi đỗ một trường nổi tiếng, để ở lại quê nhà phụ giúp tôi. Nói thẳng ra, những gì tôi có ngày hôm nay, hơn một nửa là công sức của em.

Tôi luôn ghi nhớ điều đó trong lòng, tự hứa sẽ dành cả cuộc đời để chăm sóc cho em. Kiếm được bao nhiêu tiền, tôi đều thành thật không giấu diếm. Em hỏi tôi, “khi nào lấy nhau, liệu anh có đưa hết tiền cho vợ không?”, tôi cũng không ngần ngại mà nói có. Chúng tôi tin tưởng nhau tuyệt đối, chỉ chờ một kết thúc viên mãn.

Em bon rut tien vi so bi toi phan boi - Anh 1

Người yêu tôi đã hỗ trợ, giúp đỡ tôi rất nhiều trong sự nghiệp (Ảnh minh họa)

Cũng bởi tôi có điều kiện hơn, trong khi em phải chịu thiệt thòi khi hi sinh những điều tốt đẹp cho người yêu, nên tôi cảm thấy việc chu cấp cho em hoàn toàn nằm trong trách nhiệm của mình. Nhìn em ăn mặc cũ kĩ, tuềnh toàng, tôi không khỏi xót xa. Đến khi doanh nghiệp bắt đầu ăn nên làm ra, cứ mỗi tháng, tôi lại đưa thêm cho em vài triệu, để em thích gì có thể mua sắm thoải mái.

Lúc đầu, em tỏ ra tự ái, cương quyết không nhận tiền. Tôi phải tìm nhiều cách thuyết phục, thậm chí cả giận dỗi thì em mới chịu đồng ý. Có tiền, nhưng em vẫn chi tiêu tiết kiệm, ăn mặc giản dị như trước, khiến tôi càng khâm phục và tin tưởng em nhiều hơn.

Thế nhưng không hiểu sao, dạo gần đây, người yêu tôi bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn. Tiền tôi đưa chưa đầy một tuần, em đã hỏi xin thêm. Tôi lo em gặp chuyện nên đưa thêm mà không thắc mắc nhiều. Nhưng số tiền cứ tăng dần, tăng dần khiến tôi không thể không nghi ngờ.

Tôi gặng hỏi thì em chỉ chối quanh. Cho đến khi nghe được cuộc trò chuyện giữa em và một người lạ, tôi bất ngờ khi biết được lí do thật sự. Hóa ra, em nghe lời người ngoài dèm pha, nói rằng tôi có tiền sẽ không chung thủy, chưa chắc đã cưới em làm vợ, trong khi em đã hi sinh vì tôi quá nhiều. Nếu em không chịu tích lũy riêng cho bản thân, sẽ có ngày bị tôi phản bội mà bỏ rơi.

Nghe em nói, tôi vừa giận, vừa thương em, lại vừa buồn. Tình yêu trải qua nhiều sóng gió, tôi lại không phải người đàn ông bạc tình bạc nghĩa, nhưng em quá nghe lời người ngoài mà không tin tưởng vào người yêu mình. Mặc dù em đã xin lỗi, nhưng tôi không thể không suy nghĩ. Liệu sau này lấy nhau, em có bị dao động bởi lời nói của người ngoài mà đánh mất hạnh phúc gia đình?

Quang Tùng

Bạn đọc có thể chia sẻ tâm sự của mình về các vấn đề gặp phải trong cuộc sống cho chuyên mục Chuyện chung, chuyện riêng. Bài viết gửi về địa chỉ banbandoc@vietnamnet.vn

Tin liên quan

Mẹ anh rêu rao nói em “chửa hoang”
Anh không muốn kết hôn bởi tôi chỉ là người thay thế
Phát chán vì vợ vừa hiền vừa... chu đáo