Vì có em trai dính trong vụ án Cố ý gây thương tích, Nguyễn Thị Thu Hiền cũng đến tòa theo dõi và biết được gia đình một bị cáo khác là đồng bọn với em mình. Hiền liền nảy sinh ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản của gia đình bị cáo này bằng cách giúp... chạy án.

Em au da di tu, chi con 'duc nuoc beo co' lua 'chay an' - Anh 1

Nguyễn Thị Thu Hiền trước vành móng ngựa

Phiên tòa vắng lặng chỉ có bị cáo Nguyễn Thị Thu Hiền (SN 1976, ngụ thôn Như Xuân, xã Vĩnh Phương, TP Nha Trang) và Hội đồng xét xử. Bị cáo đang được tại ngoại nuôi con nhỏ nên cũng không có cảnh sát dẫn giải.

Án em xử xong...

Trước đó, Hiền có em trai là Nguyễn Minh Trí (SN 1993, ngụ cùng địa chỉ) bị xử tội Cố ý gây thương tích. Theo hồ sơ, khoảng 19h30 ngày 15/9/2012, Trí, Lê Hồ Tuấn Duy (SN 1993, ngụ thôn Đắc Lộc, xã Vĩnh Phương, Nha Trang) và 2 thanh niên nữa đi uống cafe tại thôn Phú Ân Nam 4 (xã Diên An, huyện Diên Khánh).

Tại đây, nhóm Trí gặp lại Nguyễn Trọng Dương đang ngồi uống cà phê cùng bạn. Duy chỉ và nói cho Trí biết trước đây đã bị Dương đánh và hỏi Trí “có đánh Dương không”. Trí bảo “đánh thì đánh”.

Do thấy nhóm Dương đông người nên Trí điện thoại gọi thêm người cùng đi đánh nhau. Nhóm này xách theo một mã tấu, một cây rựa đi xe máy đến quán cà phê trên. Đến trước quán, Duy nói với người mới đến:

“Thằng trước đây đánh tao đang ngồi trong quán, tụi bay vào đánh nó cho tao” và nói có mang theo roi điện. Sau đó, cả nhóm chia làm hai, một tốp do Trí dẫn vào quán để đánh Dương, còn một tốp đứng ngoài.

Thấy các đối tượng vào lại quán, Dương phát hiện bỏ chạy ra ngoài nhưng bị Trí nắm cổ áo giữ lại. Nạn nhân bị các đối tượng dùng mã tấu, rựa tấn công. Khi thấy quán nhốn nháo, một đối tượng trong nhóm Trí còn cầm súng điện bắn lên trên làm phát ra tia lửa điện, dọa không cho ai can ngăn. Khi nạn nhân nằm yên bất động, cả bọn kéo nhau đi về.

Dương được mọi người đưa đi cấp cứu tại Trung tâm y tế huyện Diên Khánh sau đó chuyển vào Bệnh viện Chợ Rẫy TP HCM, đến ngày 6/10/2012 xuất viện với tỷ lệ thương tật 15%.

Ngày 2/1/2014, TAND huyện Diên Khánh đưa vụ án ra xét xử với 8 bị cáo trong nhóm Trí về tội Cố ý gây thương tích, mức án từ 9 tháng tù giam đến 2 năm 6 tháng tù. Các bị cáo kháng cáo.

Ngày 18/4/2014, TAND tỉnh Khánh Hòa mở phiên tòa phúc thẩm, giữ nguyên án sơ thẩm đối với một số bị cáo, sửa một phần án sơ thẩm giảm án cho 5 bị cáo. Trong đó em trai Hiền và Lê Hồ Tuấn Duy mỗi bị cáo từ 2 năm 6 tháng tù xuống còn 2 năm tù.

Hiền đến tòa theo dõi việc xét xử vụ án của em trai và biết được gia đình bị cáo Lê Hồ Tuấn Duy. Từ đó, Hiền nảy sinh ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản của gia đình Duy bằng cách giúp... chạy án cho Duy.

Ngày 23/4/2014, Hiền chủ động đến nhà cha mẹ Duy để lừa đảo, nói với họ sẽ giúp “chạy” cho Duy từ 2 năm tù xuống còn 1 năm tù, được cải tạo tự giác tại Công an huyện Diên Khánh với giá “ba chục chai” (30 triệu đồng). Gia đình Duy đồng ý, giao tiền cho Hiền.

Ngày 25/4/2014, Hiền tiếp tục gọi điện thoại cho cha mẹ Duy hẹn đến nhà Hiền tại xã Diên Phú, yêu cầu đưa thêm 10 triệu đồng, sẽ giúp Duy giảm án xuống còn 8 tháng tù. Cha Duy đồng ý giao tiếp 10 triệu đồng cho Hiền.

Sau đó, gia đình vẫn thấy Duy thi hành án 2 năm tù tại Trại tạm giam Công an tỉnh Khánh Hòa. Hiền không có khả năng chạy giảm án. Ngày 14/12/2014, cha Duy đến nhà Hiền đòi lại tiền. Hiền đã trả lại 20 triệu đồng, còn lại 20 triệu đồng nói đã tiêu xài hết.

Em au da di tu, chi con 'duc nuoc beo co' lua 'chay an' - Anh 2

Các bị cáo trong phiên xử vụ án Cố ý gây thương tích năm 2014

...Lại đến án chị

Ngày 7/12/2015, cha Duy làm đơn tố cáo hành vi của Hiền đến cơ quan điều tra – Công an huyện Diên Khánh. Tại đây, Hiền đã thừa nhận hành vi của mình.

Ngày 24/6/2016, TAND huyện Diên Khánh mở phiên tòa sơ thẩm đưa Hiền ra xét xử về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Tại phiên tòa, đại diện Viện kiểm sát giữ quyền công tố tại phiên tòa đề nghị xử phạt Hiền từ 1 năm đến 1 năm 6 tháng tù về tội này.

HĐXX nhận định, Hiền đã lợi dụng sự thiếu hiểu biết về pháp luật của người dân, cũng như nắm được tâm lý của người bị hại lo lắng cho con mình để nảy sinh ý định giúp chạy án, nhằm mục đích lừa gạt những người nhẹ dạ cả tin, hòng chiếm đoạt tiền của người bị hại.

Hành vi này của bị cáo đã đủ yếu tố cấu thành tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, tội phạm và hình phạt được quy định tại khoản 1 điều 139 BLHS.

Hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, gây tâm lý hoang mang cho người dân, ảnh hưởng lớn đến tình hình an ninh trật tự xã hội, bị cáo lợi dụng sự thiếu hiểu biết về pháp luật của người dân, cũng như sự nhẹ dạ cả tin của người khác để lừa đảo nhằm có tiền tiêu xài cho cá nhân.

Bị cáo liên tiếp thực hiện 2 lần hứa hẹn chạy án để chiếm đoạt tài sản của người bị hại nên thuộc tình tiết tăng nặng phạm tội nhiều lần.

Tuy nhiên, trong quá trình điều tra, bị cáo đã tự nguyện bồi thường cho người bị hại, người bị hại xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo nên sau khi nghị án TAND huyện Diên Khánh chỉ phạt bị cáo 9 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Sau khi án tuyên, Hiền làm đơn kháng cáo xin được hưởng án treo.

Ngày 29/9/2016, TAND tỉnh Khánh Hòa mở phiên tòa phúc thẩm xét đơn kháng cáo của bị cáo. Tại phiên tòa, Hiền trình bâày hoàn cảnh để xin được hươrng án treo là gia đình khó khăn, đã chia tay với chồng, phải nuôi con nhỏ.

Vị Chủ tọa hỏi bị cáo ly hôn khi nào. Bị cáo nói năm 2004, làm vị chủ tọa ngạc nhiên hỏi lại, bị cáo ly hôn năm 2004 vậy đứa con sinh năm 2015 là con ai? Bị cáo nói có 2 đời chồng, chồng trước có 2 người con đã ly hôn, con sau là của người chồng thứ hai.

Đại diện Viện kiểm sát hỏi bị cáo có quen ai để chạy án không mà nhận tiền của người ta. Hiền trả lời có quen biết, thực tế có đi nhờ thật và người đó nói Hiền cứ để tiền đó, khi nào Duy được giảm án và đi tự giác thì họ nhận tiền. Nhưng cuối cùng không được. Đó là sai lầm của bị cáo.

Vì không có tình tiết gì mới nên Tòa đã bác kháng cáo, giữ nguyên án sơ thẩm. Khi nghe tòa tuyên án, nữ bị cáo liền ôm mặt khóc nức nở, lủi thủi quay xuống lấy chiếc túi xách trên ghế rồi một mình lê bước về chờ ngày thi hành án.

Đại diện Viện kiểm sát hỏi bị cáo có quen ai để chạy án không mà nhận tiền của người ta. Hiền trả lời có quen biết, thực tế có đi nhờ thật và người đó nói Hiền cứ để tiền đó, khi nào Duy được giảm án và đi tự giác thì họ nhận tiền. Nhưng cuối cùng không được.

Hoàng Văn