Một trong những tật xấu khó sửa nhất là thói hay táy máy lấy trộm vặt, lúc nhỏ không quyết sửa cho bằng được, lớn lên sẽ rất khó sửa. Có người phạm phải thói hư này không phải vì thiếu thốn hay đang gặp khó khăn, họ lấy của người khác chỉ vì thói quen thích lấy như thế vốn đã quá quen từ nhiều năm.

Dung quen vai tro cua con re - Anh 1

Chào cô Mai.

Em có gia đình, có hai cháu, một gái và một trai. Nhìn bề ngoài ai cũng nói em hạnh phúc nhưng thực sự không phải vậy. Con gái em sinh năm 1990. Từ khi còn học cấp I đã biết xài tiền và biết lấy tiền của mẹ. Nhà em buôn bán nên tiền bạc ra vô rất khó kiểm soát. Không lấy tiền của mẹ thì lấy tiền của ba, đến nhà họ hàng cũng táy máy. Em tin vợ chồng em làm gương sáng cho con nhưng không hiểu sao con em kỳ quái như vậy.

Cháu thông minh, nhanh nhẹn nên hai vợ chồng em kỳ vọng vào cháu nhưng khốn khổ cháu không bỏ được tật xấu này. Nay cháu đã có gia đình, có con gái 2 tuổi. Vợ chồng cháu làm công nhân, mỗi tháng cũng được 10 triệu, ở chung với gia đình nhà chồng, vậy mà chẳng biết chi tiêu kiểu gì cứ túng thiếu hoài. Mang tiếng về thăm cha mẹ nhưng thực chất là xin tiền, không xin được thì mang đồ có giá trị của cha mẹ đi.

Mới đây cháu khóc lóc nói làm mất tiền của mấy người bạn trong công ty phải đền cho họ. Xót con nên em đã hốt hụi, gom góp hết các khoản mới đưa cháu 20 triệu. Vậy mà cháu lấy luôn 8 triệu, số tiền em mượn giùm một người bạn từ quỹ dành cho phụ nữ giảm nghèo. Số tiền này tuy không lớn nhưng giọt nước tràn ly, em gọi vợ chồng cháu tới hỏi cho rõ mọi chuyện. Cháu bảo đứng ra mượn tiền cho bạn, người này bỏ đi rồi nên cháu phải gánh, nếu không giúp cháu sẽ chết mất. Cháu nói dối quá nhiều, em không tin nữa và tuyên bố từ con. Nói mạnh miệng nhưng em chua xót lắm. Em muốn con tự chịu trách nhiệm cho hành vi của cháu nhưng nếu cháu cùng quẫn làm bậy em cũng không yên. Mong lời khuyên của chị Mai.

Phạm Thị Đông
(Đồng Nai)

Phạm Thị Đông thân mến

Một trong những tật xấu khó sửa nhất là thói hay táy máy lấy trộm vặt, lúc nhỏ không quyết sửa cho bằng được, lớn lên sẽ rất khó sửa. Có người phạm phải thói hư này không phải vì thiếu thốn hay đang gặp khó khăn, họ lấy của người khác chỉ vì thói quen thích lấy như thế vốn đã quá quen từ nhiều năm. Bây giờ nếu trách em kể cũng tội nhưng muốn giúp cháu sửa lỗi lớn này, trước hết chúng ta cũng cần phải xác định thật rõ ai là người chịu trách nhiệm đầu tiên. Theo em, ngay từ khi còn học cấp I, cháu gái của em đã có thói quen tiêu xài không bình thường và để có đủ tiền tiêu xài không bình thường như vậy, cháu từng nhiều lần lấy tiền của ba mẹ hoặc của họ hàng.

Như vậy là ngay từ đầu, phần lỗi của hai vợ chồng em bộc lộ khá rõ ở hai khía cạnh khác nhau. Một là quản lý tiền bạc thường hớ hênh và không chặt chẽ khiến bé gái dễ nẩy lòng tham, vì lấy tiền không có gì khó khăn nên cứ thế lấy mãi, lâu ngày thành thói hư khó bỏ. Hai là dù đã phát hiện cháu có hành vi không tốt nhưng vợ chồng em vẫn không bàn bạc để thống nhất với nhau về cách ngăn chặn.

Nếu áp dụng một cách chưa thành công, vợ chồng các em phải áp dụng nhiều cách khác nhau, dễ dãi cũng có nghĩa là tiếp tục tạo cơ hội cho cháu trộm tiền. Vấn đề quan trọng nhất không đơn giản chỉ tiếc mấy đồng tiền bị mất, việc cần làm là phải chỉ cho cháu thấy hành vi lấy trộm rất xấu. Nếu chưa nhận thức được việc lấy trộm tiền là xấu xa, theo lẽ thường, hễ không lấy được ở chỗ này, cháu sẽ lấy ở chỗ khác.

Nay cháu đã trưởng thành, đã có gia đình riêng và đã làm mẹ, nghĩa là trách nhiệm của cháu rất lớn lao. Tuy nhiên, vợ chồng các em rất tiếc là vẫn giữ cách giáo dục cũ, chỉ phê bình vài câu cho có lệ, cam lòng chấp nhận việc cháu lấy trộm vật dụng và lừa tiền. Các em thử nghĩ xem, liệu rồi các cháu ngoại của em có hy vọng sẽ trở thành những đứa trẻ ngoan hay không. Nói khác hơn, sự dễ dãi của các em nhất định sẽ để lại di hại rất lâu dài cho các thế hệ sau.

Vì thất vọng, em tuyên bố từ con nhưng đây là việc không thể vì trước pháp luật, con em vẫn là con em, không ai có quyền thay đổi. Nay chồng cháu đã biết mọi chuyện, các em nên gặp riêng chồng cháu và tỉ tê bàn cách giúp cháu từng bước hạn chế và đẩy lùi khiếm khuyết. Chồng cháu nhất định sẽ là trợ thủ đắc lực của các em. Tuy nhiên, vì đây là chuyện rất tế nhị nên các em cũng cần phải trình bày thật tế nhị, tránh ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình của cháu.

Chuyên gia Tâm lý
Thạc sĩ Lý Thị Mai