Tôi năm nay 30 tuổi, đã có bạn trai và chúng tôi chuẩn bị kết hôn.

Anh là bác sĩ ở một bệnh viện tuyến Trung ương còn tôi là nhân viên ở một cơ quan nhà nước. Chúng tôi chỉ mới yêu nhau được 6 tháng nhưng vì thấy hợp nhau nên đã quyết định làm đám cưới.

Tôi dẫn anh về ra mắt gia đình, mọi thứ đều suôn sẻ và tốt đẹp. Nhưng cuộc gặp gỡ của tôi với gia đình anh thì vô cùng thảm hại. Cảm giác xấu hổ và lo lắng cứ tràn ngập trong tôi. Tôi không dám nói gì và muốn chạy trốn khỏi anh.

Bây giờ tôi xin kể câu chuyện này ra để mọi người nghe và tư vấn giúp tôi.

Dong tin nhan am anh sau cuoc gap go voi me chong tuong lai - Anh 1

Ảnh minh họa

Nhiều năm trước, tôi có yêu một người đàn ông. Anh ta làm trong ngành du lịch rất đẹp trai, tài giỏi và có điều kiện. Chúng tôi yêu nhau được 3 năm thì tôi có thai.

Lúc phát hiện cái thai đã được 7 tuần nhưng tôi không dám nói chuyện với gia đình mà chỉ nói với anh. Tôi đã nghĩ anh sẽ rất hạnh phúc hoặc ít nhất là anh sẽ lập tức cùng tôi đến gặp bố mẹ để xin cưới. Thế nhưng anh nhận tin báo của tôi với một sự hốt hoảng đến tột độ. Tiếp đến anh ra sức trách móc tôi, bảo tôi vô dụng, có mỗi việc tránh thai cũng không làm được.

Thế là tôi khóc như mưa như gió suốt một buổi chiều. Anh thấy tôi khóc thì càng sốt ruột nên càng cau có, cằn nhằn với tôi. Sau đó anh trợn mắt, bắt tôi im để anh còn tính toán.

Hôm sau, trong khi tôi vẫn còn đang say sưa trong giấc ngủ thì anh nhắn tin bảo đi công tác ít ngày và anh tắt máy. Tôi liên lạc với anh không được.

1 tuần sau vì quá sốt ruột về anh và lo cho cái thai trong bụng mình đang lớn dần nên tôi điện thoại đến công ty anh (đây là điều tối kỵ mà anh cấm tôi trong suốt thời gian yêu nhau). Tuy nhiên khi điện thoại tới đây tôi mới biết, anh không hề đi công tác như đã nói với tôi. Thế là sau cuộc điện thoại hết sức nhẹ nhàng với tôi, anh phi xe đến tận cổng cơ quan gọi tôi xuống, sau đó không nói không rằng anh đưa tôi đến một nhà nghỉ rồi thuê 1 phòng.

Vào phòng, anh tát tôi tới tấp, bảo tôi không coi trọng lời nói của anh, dám gọi đến công ty anh... rồi ném vào mặt tôi 2 tờ 500 nghìn và bảo tôi tự giải quyết.

Tôi nghĩ anh đang giận vì tôi đã phạm phải điều tối kỵ mà anh hay nhắc nhở nên tôi chỉ biết chạy theo ôm lấy chân anh và xin anh tha thứ cho lỗi lầm của mình. Thế nhưng anh vẫn dứt khoát.

2 tuần sau, không còn cách nào khác tôi đành đến một cơ sở y tế để thực hiện việc anh mong muốn. Đến cơ sở, sau khi khám và siêu âm cho tôi, vị bác sĩ liên tục động viên tôi đừng bỏ thai mà tội nghiệp.

Phần vì đã quyết tâm bỏ đi giọt máu có lên quan đến kẻ bạc tình, phần vì quá hoảng sợ nên tôi đã quát lại bác sĩ bằng cái giọng rất gằn. Sau đó, tôi yêu cầu vị bác sĩ làm công việc mà tôi đã đăng ký và cam kết chịu mọi trách nhiệm nếu ca nạo phá thai có biến chứng.

Xong xuôi, tôi trở lại công việc bình thường và dần lãng quên người đàn ông bội bạc cũng như đứa trẻ chưa kịp hình thành kia. Không thể ngờ sau gần 4 năm tôi lại gặp lại người bác sĩ ấy trong hoàn cảnh vô cùng trớ trêu. Ấy là mẹ của người yêu tôi bây giờ.

Hôm tôi gặp bác, bác bảo nhìn tôi quen quen mà không nhớ đã gặp ở đâu khiến tim tôi như ngừng đập. Sau đó tôi trở về nhà thì nhận được luôn tin nhắn của bác. Nội dung tin nhắn chỉ vẻn vẹn: "Có phải cháu là cô gái của 4 năm về trước tại X? (tên cơ sở y tế tôi đã đến phá thai - nv)".

Tôi hoảng hốt và run rẩy còn hơn cái ngày tôi quyết định bỏ đi đứa con trong bụng mình. Vì thế tôi không còn dám cầm đến điện thoại để trả lời bác nữa. Tôi sợ quá, mong mọi người hãy tư vấn giúp tôi. Tôi phải làm sao bây giờ?

Theo Vietnamnet