Trong hồ sơ, cơ quan tiến hành tố tụng huyện Chư Pưh cho rằng cháu T sinh ngày 29/10/2001, mà Khương được xác định thực hiện hành vi hiếp dâm vào cuối tháng 10/2014...

Doi ngay hiep dam de cuu yeu rau xanh? - Anh 1

Theo cáo trạng, gia đình cháu T (sinh ngày 29/10/2001, trú tại thôn Tung Chêrch, xã Ia Dreng, huyện Chư Pưh, tỉnh Gia Lai) thuộc diện hộ nghèo nên được vay vốn của Ngân hàng Chính sách xã hội. Ông Bùi Văn Khương (sinh năm 1957) làm tổ trưởng tổ vay vốn.

Lợi dụng sự non nớt của trẻ em, vào các ngày 17 và 22/10/2014, ngay tại nhà mình, ông Khương đã 2 lần có hành vi sàm sỡ nhưng vì cháu T phản ứng nên không làm gì được. Quen ăn bén mùi, vào lúc 9 giờ ngày 24/10/2014, ông Khương với chiêu trò dụ cháu qua nhà mình để cho sách vở và đã hiếp dâm cháu T.

Sau khi cháu T tố cáo, ngày 12/4/2016, ông Khương đến công an đầu thú, khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Ngày 12/8/2016, ông Khương bị Tòa án nhân dân tỉnh Gia Lai tuyên phạt 14 năm tù về tội “hiếp dâm trẻ em”, áp dụng khoản 4 điều 112 Bộ luật Hình sự.

Vụ án đã kết thúc, thủ phạm cũng đã đền tội, song vẫn đọng lại trong lòng người dân địa phương nhiều nỗi buồn sâu lắng. Đầu tiên, trước khi tòa tuyên án đúng 4 tháng, ngày 12/4/2016, cháu T sau một thời gian dài chờ đợi công lý thực thi đã chết do uống thuốc quá liều.

Thứ nữa là, bản án số 49/2016/HSST ngày 12/8/2016 của Tòa án nhân dân tỉnh Gia Lai nêu rõ, trẻ em là một chủ thể đặc biệt, luôn được pháp luật quan tâm, bảo vệ, mọi hành vi xâm phạm đến sự phát triển bình thường về tâm sinh lý của trẻ em đều bị pháp luật xử lý nghiêm khắc…

Song trong vụ án này, điều đáng buồn là các cơ quan tiến hành tố tụng huyện Chư Pưh lại không làm như thế mà cố “bảo vệ” một ông già bệnh hoạn. Do đó, vụ án rất có thể đã có hồi kết hoàn toàn khác nếu những người giữ cán cân pháp luật không kịp thời phát hiện ra uẩn khúc.

Cụ thể, trong hồ sơ, cơ quan tiến hành tố tụng huyện Chư Pưh cho rằng cháu T sinh ngày 29/10/2001, mà Khương được xác định thực hiện hành vi hiếp dâm vào cuối tháng 10/2014.

Do đó, cần áp dụng nguyên tắc có lợi cho bị can, bị cáo theo Thông tư liên tịch số 01/2011/TTLT-VKSTC-TANDTC-BCA-BLĐTBXH ngày 12/7/2011 của liên ngành Trung ương để xác định ngày Khương thực hiện hành vi là ngày cuối cùng của tháng 10/2014 (tức là ngày 31/10/2014), lúc này cháu T đã hơn 13 tuổi (bút lục 157, 158).

Từ đó, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Chư Pưh đã truy tố Khương tội “hiếp dâm trẻ em”, được quy định tại khoản 1 điều 112 BLHS với khung hình phạt từ 7 năm đến 15 năm tù.

Khi vụ án được chuyển qua tòa cùng cấp, Hội đồng xét xử do thẩm phán chủ tọa Hồ Hoàng Liêu đã phát hiện ra điểm mập mờ này nên vào ngày 11/4/2016 đã tuyên trả hồ sơ, chuyển thẩm quyền cho cơ quan tố tụng cấp tỉnh thụ lý, giải quyết.

Tại phiên tòa ngày 12/8/2016, dù bị cáo Khương không thừa nhận thực hiện hành vi hiếp dâm cháu T như cáo trạng truy tố, song Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân tỉnh Gia Lai khẳng định, trong ngày 24/10/2014, bị cáo Khương đã thực hiện hành vi giao cấu với cháu T.

Điều này được chứng minh tại các bản tự khai của bị cáo, phù hợp với lời khai của người bị hại, người làm chứng và các tài liệu, chứng cứ khác có tại hồ sơ. Và tại thời điểm bị xâm hại, cháu T mới chỉ được 12 năm 11 tháng 25 ngày tuổi.