Ông chủ của thương hiệu nội thất Phố Xinh coi việc sống giàu là cuộc sống bình thường nhưng giàu khát vọng (Desire), động lực (Drive), kỷ luật (Discipline), quyết tâm (Determination). 4 chữ D đó cũng gắn chặt với thương hiệu mà anh dày công xây dựng.

Doanh nhan Duong Quoc Nam: Song giau nen chung muc - Anh 1

- Khởi nghiệp cách đây 21 năm, khi thị trường nội thất Việt Nam còn rất đơn giản anh đã gặp những khó khăn gì khi tổ chức một không gian “siêu thị nội thất”, đưa ra những giải pháp làm thay đổi cách nhìn, cách sinh hoạt của nhiều người?

Hình ảnh siêu thị nội thất đã có trong tâm trí tôi từ năm 13 tuổi, khi nghe người cô miêu tả về siêu thị nước ngoài qua điện thoại. Nghề nội thất có nguồn gốc từ bố tôi với công ty mỹ nghệ của gia đình. Nhưng đến mình, tôi muốn nó trở thành nơi có thể chứa đựng tất cả những gì thuộc về nội thất, với không gian rộng lớn hơn, đưa ra nhiều xu hướng hơn, kết hợp hài hòa từ kiểu dáng, màu sắc, đường nét trong từng sản phẩm để người ta cảm thấy thật thoải mái trong ngôi nhà thân yêu của mình.

Thời đó, thị trường sính gỗ lim, gỗ trắc để dùng cả mấy chục năm mà tôi lại có ý tưởng về những sản phẩm không làm hại môi trường, có tính hiện đại hơn như gỗ công nghiệp, gỗ ghép, laminate… Các cửa hàng nội thất với bề ngang vài mét tập trung thành khu, còn tôi lại chọn một mặt bằng có diện tích 2.000m2 trên đường Ba Tháng Hai với giá cao ngất ngưởng để lập siêu thị. Việc làm đó đã gặp phải sự phản đối quyết liệt từ gia đình. Thế nhưng, tôi quyết tâm làm thay đổi cách nhìn của mọi người.

Năm 2001, Phố Xinh đã khởi sắc, tạo thành trào lưu hấp dẫn. Từ năm 2002 đến 2009 là thời hoàng kim của ngành nội thất, Phố Xinh bán hàng rất tốt. Nhưng từ năm 2010 đến nay, thị trường bất động sản bị đóng băng kéo theo sự ra đi của hàng loạt thương hiệu tên tuổi, những cửa hàng trên đường Ngô Gia Tự, Nguyễn Thị Minh Khai cũng đi xuống nhưng Phố Xinh vẫn tiếp tục phát triển. Có được điều đó là do tôi kiên trì xây dựng thương hiệu, giữ gìn uy tín, cập nhật liên tục các xu hướng thời trang nội thất mới nhất.

- Người ta nói ăn mặc thay đổi thế nào thì nội thất cũng thay đổi theo như vậy. Làm thế nào một chàng trai với “mớ kiến thức hè phố” như anh tự nhận có thể biến giấc mơ ấy thành hiện thực?

Ngoài việc tích lũy kiến thức hè phố, chợ nhỏ, tôi học thêm các lớp về thiết kế, kiến trúc để nâng dần kiến thức về kinh doanh nội thất. Rồi tôi học xây dựng dịch vụ tư vấn hàng hóa, bảo hành, bảo trì vì đó chính là nền tảng lâu dài nhất duy trì thương hiệu.

Bên cạnh việc định hướng phát triển, kế hoạch bán hàng, chương trình marketing để thu hút khách hàng, tôi còn phải tiếp cận những phần mềm để giúp khách hàng ở nhà mà vẫn xem được sản phẩm trong không gian 3D.

Đối với tôi, khó nhất là kiểm soát tài chính. Phải tính toán được dòng vốn, giữ lại bao nhiêu lợi nhuận khi thị trường ảm đạm để duy trì đội ngũ. Chu kỳ phát triển lúc nào cũng đi theo hình sin và 20 năm qua, Phố Xinh tồn tại được là nhờ luôn giữ lại 20% lợi nhuận để phòng khi thị trường đi xuống và tái đầu tư cho sản phẩm mới.

- Trong phòng làm việc của anh có rất nhiều tượng Phật. Tinh thần của đạo Phật đã giúp anh giàu có như thế nào về tâm linh để luôn giữ cho mình niềm đam mê và khát vọng?

Tôi không bao giờ xem bói, nhưng luôn coi trọng đời sống tâm linh. Đời sống tâm linh giúp mình làm nhiều việc thiện hơn và không làm điều xấu. Nhiều người nói buôn thì gian, bán thì lận, nhưng tôi luôn cầu xin tính thiện nhiều hơn, nhất định không làm hại người khác. Tôi coi kinh doanh như một thách thức để tiếp tục phấn đấu tốt hơn và đó cũng là giá trị sống.

Doanh nhan Duong Quoc Nam: Song giau nen chung muc - Anh 2

- Sống giàu với anh là gì?

Là cuộc sống rất bình thường. “Bình thường” là chữ đẹp nhất, đừng khác thường là được rồi. Tôi không giàu tiền, nhưng giàu khát vọng (Desire), động lực(Drive), kỷ luật(Discipline), quyết tâm (Determination). Tôi chọn bốn chữ D đó để gắn chặt với Phố Xinh.

- Để giữ cho mình sự bình thường có khó không?

Cảm thấy hài lòng với cuộc sống, không làm hại ai, biết san sẻ với mọi người, không nợ nần (cười). Buổi sáng tôi thức dậy rất sớm, có một giờ để tịnh tâm, với ly cà phê, ăn củ khoai, rải gạo cho chim ăn, nghe một bản nhạc của Trịnh Công Sơn rồi đi làm tới 12 giờ khuya. Mấy chục năm nay tôi sống như thế, đi chơi cũng là đi làm. Mỗi ngày đi làm là niềm vui. Đi ngủ không phải đau đầu lo ngày mai phải trả nợ ra sao…

Tôi thấy hài lòng với những niềm vui giản dị nhất. Giải trí cuối tuần của tôi đơn giản chỉ là cùng các con xem phim, nghe nhạc với chiếc TV SUHD. Chỉ cần những khoảnh khắc vui vẻ ấm cúng như vậy đã là hạnh phúc.

- Nhìn rộng ra hơn với những người bạn doanh nhân đã thành đạt, anh có băn khoăn nhiều không về lối sống, về sự hưởng thụ của họ?

Khi trở nên giàu có, nổi tiếng, người ta rất khó giữ được sự bình thường vì nói gì cũng được tung hô, rất dễ mắc bệnh chủ quan, dẫn tới thất bại. Tôi luôn “kéo” những người bạn doanh nhân của mình xuống, có thể dùng lời thật khó nghe, nhưng có lúc cũng phải “mượn gió bẻ măng”.

- Câu hỏi cuối cùng: Anh làm thế nào để sống đúng với chính mình?

Biết chừng mực thì đời sống đỡ khổ, đỡ mệt, nhưng rất khó để làm được điều đó. Mười năm về trước, tôi không nói được câu này đâu. Thất bại cũng như thành công đều cho mình biết nhìn lại những giá trị sống.

- Cảm ơn anh rất nhiều!

Thu Hằng