Tôi nằm quay vào tường, vợ thì bó gối khóc rấm rứt cả đêm... Tân hôn của chúng tôi trôi qua lạnh lẽo...

Tôi vừa kết hôn cách đây nửa tháng, nửa tháng hai vợ chồng chưa hề "đụng" vào nhau kể từ cái đêm đầu tiên ấy...

Tôi và Ngân yêu nhau có hơn 3 tháng là làm đám cưới. Chúng tôi cưới vội thế là vì bố cô ấy ốm nặng. Thực ra tôi chưa hiểu quá nhiều về Ngân, thấy cô ấy cũng cá tính, xinh đẹp, vui vẻ, nghĩ đi nghĩ lại, thời điểm bố cô ấy ốm, Ngân dẫn tôi về ra mắt. Thấy bố em dặn dò hai đứa nọ kia, rồi còn nói cưới nhau về rồi hiểu nhau thêm cũng chưa muộn. Năm nay Ngân 25, cũng không còn trẻ nữa, ông lại ốm yếu, khó lòng chờ đợi thêm nữa.

Dem tan hon dang ngat vi hinh xam 'quai ac' tren nguc vo - Anh 1

Mẹ tôi cũng có vẻ ưng Ngân, bà cũng mong tôi nhanh chóng lập gia đình, sinh con đẻ cái, tu chí làm ăn.

Vậy là tôi và Ngân tiến đến hôn nhân, có 3 tuần từ lúc quyết định đến lúc cưới xong.

Thời gian yêu nhau ngắn ngủi nên giữa chúng tôi tình cảm vẫn đơn thuần, chỉ kịp nắm tay, ôm hôn,... chứ tuyệt nhiên chưa làm gì quá giới hạn cả.

Chính vì thế, đêm tân hôn cũng là đêm đầu tiên tôi và cô ấy gần gũi nhau. Dù trước khi cưới vợ, tôi cũng từng trải qua chuyện này nhưng đó vẫn là đêm thiêng liêng nhất cuộc đời mỗi người nên tôi không tránh khỏi cảm giác háo hức, hồi hộp xen lẫn sự run rẩy.

Vậy mà khi hai đứa vừa gần nhau, chiếc khuy áo bung ra cũng là lúc tôi "tối tăm mặt mũi" . Trên ngực vợ là hai chữ cái thêu lồng quấn quýt, sẽ chẳng có gì nếu hai chữ đó chẳng liên quan gì đến tôi.

Dem tan hon dang ngat vi hinh xam 'quai ac' tren nguc vo - Anh 2

Tôi tra hỏi, sau một hồi ấp úng, cô ấy khai, đó là tên người cũ, cô ấy xăm sau khi hai người đường ai nấy đi.

Vợ cũng thú nhận, cũng định xóa hình xăm đó đi, nhưng vì cưới vội quá, đi xóa cũng không kịp. Cô ấy nói không còn vương vấn tình cũ gì cả, chỉ là chút kỷ niệm cũ, mong tôi đừng suy nghĩ.

Thú thật, nhìn thứ đó, tôi làm gì còn cảm hứng yêu đương gì nữa. Thay vào đó là sự bực bội, ghen tuông, khó chịu, nó như cú đả kích rất lớn đối với tôi, cảm giác như mình bị xem thường vậy.

Cưới nhau được non nửa tháng, cuộc sống vợ chồng vô cùng ngột ngạt. Cô ấy liên tục xin lỗi, xin tôi tha thứ, nhưng tôi bị ám ảnh đến mức không tài nào đối mặt được. Tôi không biết có phải tôi quá bảo thủ hay không, nhưng thật sự, cứ nhìn thấy vợ là tôi khó chịu. Nửa tháng, chúng tôi chưa hề đụng chạm vào nhau, tôi còn không buồn nói gì với vợ. Tôi nên làm gì đây?

Minh Phương/Khoevadep