Một tháng tôi ở nhà được vài ba ngày, cũng muốn được gần mùi vợ lắm mà sao khó quá. Bả lúc nào cũng tìm cách đánh trống lảng...

Tôi và vợ lấy nhau được 9 năm, có một con gái 6 tuổi. Tôi 40 tuổi vòn vợ 37 tuổi. Cuộc sống hai vợ chồng nói chung bình bình, không có gì thăng trầm, sóng gió. Bà xã nhà tôi là giáo viên tiểu học, tôi thì hay đi công trường cho các tỉnh nên thời gian gần gũi nhau không gọi là nhiều.

Thời yêu nhau tôi thấy tính vợ rất chỉn chu, gọn gàng, cái áo, cái quần mặc trên người không lấy một nếp nhăn. Tuy có hay càm ràm nhưng tôi cho đó là điều tốt vì nhà cửa con cái mà vào tay bả thì trơn tru phải biết. Còn bây giờ, tôi cảm thấy đó là một mối lo vì tính quá cẩn thận, cầu toàn của vợ.

Cu sap 'ra tran' la y nhu rang co 'diem' khien vo toi dut doan - Anh 1

Ảnh minh họa

Một tháng tôi ở nhà được vài ba ngày, cũng muốn được gần mùi vợ lắm mà sao khó quá. Bả lúc nào cũng tìm cách trống lảng. Nào là đi dạy, chăm con rồi dẹp dọn nhà cửa mệt, tuy là dân công trình nhưng tôi tự hào là mình không khô khốc hay thiếu tinh tế.

Tôi biết điều tranh thủ chiều đi đón con, nấu ăn không ngon thì phụ bả rửa mấy cái chén cũng là mong hai vợ chồng có thời gian ở gần nhau. Dụ mãi đến khi chuẩn bị “vô cuộc” thì bả xực nhớ ra chưa phơi quần áo thế là bật dậy đi phơi. Tôi tiếc của bảo “Trời đêm sương xuống cũng có khô đâu, để mai đi em” thì bả đáp không khô cũng phải treo lên chứ không hôi hết vải. Rồi có khi cái drap ở góc giường bị cuộn lên, bả bỏ dở tôi giữa cuộc dậy chỉ để kéo phẳng tấm ga giường ra mới chịu được. Hay như thấy cái khung hình cưới bị lệch là phải chỉnh, người tôi có mùi mồ hôi là phải tắm…

Cu sap 'ra tran' la y nhu rang co 'diem' khien vo toi dut doan - Anh 2

Vợ hay càm ràm làm tôi mất hứng (Ảnh minh họa)

Riết rồi tôi thấy chán ghê vì cứ sắp ra trận là y như rằng có “điềm” khiến vợ tôi làm đứt đoạn. Mà nhà ở cứ như bảo tàng ấy vì mọi thứ phải vào đúng vị trí, lau chùi sạch boong thì mới được yên ổn. Đi công trình mệt thì thôi, chớ về nhà nghe bả cằn nhằn hoài, lại còn khó đụng chạm thì “trai xây dựng khi yêu rồi em nhé - vững một lòng như cốt thép bê tông” như tôi cũng phải nứt nẻ vì ức chế. Thử nghĩ xem, lấy vợ mà như trai tân như vậy có dễ khiến đàn ông chúng tôi nghĩ bậy không?

Có khi nào vợ tôi không còn hứng thú với chuyện chăn gối hay tôi đòi hỏi quá? Ai cho tôi lời khuyên giúp tôi nói sao cho bả hiểu nỗi lòng với, vì mỗi bận thỏ thẻ thì bả lại xằng xẵng là tôi ích kỷ không nghĩ cho vợ, gia đình bao thứ phải lo mà cứ chăm chăm vào cái “chỗ ấy”. Nghe mà thấy buồn.

Văn Tám