Hình như với con chỉ có một cách thể hiện cảm xúc duy nhất của là cười, buồn cũng cười, vui cũng cười đau lắm mà vẫn phải cười, nhiều khi con cũng tự giận bản thân mình.

Tản mạn cảm xúc ngày mưa

Bố! người hay cho con bám đít đi chơi hồi bé. Bố! từ hồi sinh viên con đi học xa nhà, mỗi lần gọi điện cho con gái đều nhắc con phải chịu khó ăn uống, mặc dù con sắp lăn được từ Hà Nội về Thanh Hóa, kết thúc câu chuyện bao giờ cũng là câu chúc con khỏe. Con nghe đến thuộc làu mà giờ bỗng thấy nhớ!

Bố mỗi lần đi làm về hoặc lâu lâu về nhà đều chào đón con bằng nụ cười không thể tươi hơn, vẫn vuốt tóc vẫn thơm má vẫn chỉ 1 câu hỏi quen thuộc con có khỏe không. Ngày xưa con không thích bố thơm con xem con như con nít mà sao giờ con lại thấy thèm cảm giác ấm áp ấy!

Con nguoi ta moi luc bi ton thuong, deu mong tim ve gia dinh... - Anh 1

Bố người ảnh hưởng đến tính cách của con nhiều nhất. Bố dạy con gái sống tình cảm, biết quan tâm tới người khác, ai có ơn với mình nhất định phải nhớ. Con gái làm được hết. mà sao Bố không dạy con gái biết thể hiện cảm xúc của mình, Bố không dạy con buồn cũng đừng cố mỉm cười, biết sống thực với cảm xúc.

Bố biết không có những người làm con đau lắm mà sao tới một lời trách móc, 1 câu mắng mỏ con cũng chẳng thốt lên lời, là con hiền hay tại con ngu? Hình như với con chỉ có một cách thể hiện cảm xúc duy nhất của là cười, buồn cũng cười, vui cũng cười đau lắm mà vẫn phải cười, nhiều khi con cũng tự giận bản thân mình.

Con nguoi ta moi luc bi ton thuong, deu mong tim ve gia dinh... - Anh 2

Rời vòng tay Bố Mẹ cuộc sống dạy cho con nhiều điều, hồi bé sợ nhất nghịch ngợm bị Bố đánh đòn, Mẹ la mắng, lớn lên mới biết có những nỗi đau còn đau hơn roi bố đánh, có những lời nói còn đáng sợ hơn Mẹ la. Có những vết thương ko hằn lên da thịt nhưng đau âm ỉ, ám ảnh mãi không thôi.

Con người ta thật kỳ lạ mỗi lúc bị tổn thương đều tìm về gia đình, con cũng thế. Con biết dù hiện tại con đã là mẹ trẻ con nhưng đối với Bố Mẹ, con lúc nào cũng bé bỏng. Bố biết không dù lớn đến mấy, dù cứng rắn đến mấy mỗi lần mệt mỏi con vẫn muốn về lại gia đình, ùa vào lòng Bố Mẹ, muốn Bố Mẹ vẫn xem con như 1 đứa con nít vì thật sự làm người lớn mệt lắm. cần lắm một chỗ dựa vững trãi.

Con nguoi ta moi luc bi ton thuong, deu mong tim ve gia dinh... - Anh 3

Nhưng với con mà nói, giờ con chông trênh quá, chới với mà không biết bám vào đâu có đỡ ngã. Con biết giờ đây có quá nhiều thứ trách nhiệm xung quanh không cho phép con làm theo ý mình, không dám khóc, không dám nói với bố mẹ con đang đau lòng thế nào, rằng con đã quá nhiều lần khóc thầm một mình, rằng con mất niềm tin vào cuộc sống ra sao. Người con tin tưởng nhất lại là người con đau nhất là tại sao Bố? Nếu biết mọi chuyện con không dám nghĩ sẽ có thêm bao nhiêu nếp nhăn, bao nhiêu sợi bạc trên đầu Bố mẹ.

Con nguoi ta moi luc bi ton thuong, deu mong tim ve gia dinh... - Anh 4

Lại một mùa tết đến xuân về nữa, cái tết thứ 2 con xa nhà, vẫn cảm giác ấy, nhớ nhà! Nhớ bữa cơm gia đình ngày nhỏ, nhớ món đậu phụ kho thịt Bố hay nấu cho mấy đứa nhóc bọn con ăn buổi trưa khi Mẹ đi làm xa, nhớ bài "Làm anh thật khó" Bố vẫn bắt Anh đọc mỗi lần trêu con khóc. Giờ đây sẽ lại có những bữa ăngia đình, nhưng đông vui hơn thêm dâu, thêm rể, thêm những đứa cháu đáng yêu nhưng hiếm hoi, chắc chỉ tết mới đông đủ được cả nhà, thương Bố Mẹ cứ lủi thủi bữa ăn 2 người, thương Bố Mẹ ốm đau tự chăm nhau.

Thương lắm cái cảm giác chiều 30 năm đầu con lấy chồng về nhà thăm Bố, Bố vẫn quen sai con nhưng việc vẫn hay làm mỗi năm mà quên mất con gái đã lấy chồng, chỉ về thăm nhà được một lát. Thương lắm ánh mắt Bố Mẹ nhìn theo con khi con về tối 30, cái ánh mắt vẫn chưa quen con gái đi lấy chồng, vẫn xem con bé bỏng như xưa, sơ sang nhà Chồng nhiều thứ vụng dại. Thương lắm, nhớ lắm!

Chiều nay mưa, lạnh.cái lạnh làm người ta chạnh lòng, làm người ta hoài niệm mãi. Nhớ, nhớ lắm, nhớ da diết!

S.T