Tiêu chuẩn là những điều kiện mẫu mực bác nhể? Đúng quá rồi. Vì thế bất kể trong lĩnh vực nào cũng cần phải đặt ra những tiêu chuẩn cụ thể.

- Nhưng đặt ra mà không thực hiện thì cũng chỉ mang tính hình thức. Nhiều khi vì “bệnh thành tích” mà các tiêu chuẩn bị biến dạng. Chẳng hạn thời bao cấp, nếu đơn vị nào không đạt được chỉ tiêu kế hoạch, họ liền xin cấp trên hạ chỉ tiêu. Thế là báo cáo cuối năm lại có thành tích “luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao”.

Con lau nhe! - Anh 1

- Cứ gì thời bao cấp, bây giờ cũng khối chuyện “chưa đạt thì hạ”. Chuyện nóng nhất là mấy cái trường đại học, cao đẳng, chỉ tiêu chiêu sinh thì nhiều, mà số thí sinh đạt điểm chuẩn lại ít. Không đủ sinh viên tức là ảnh hưởng đến lợi nhuận, thế là thi nhau hạ điểm chuẩn, cố vơ vét bằng mọi cách cho đủ sinh viên. Hàng loạt “cử nhân giấy” ra đời cũng từ đó.

- Cái quan điểm “chưa đạt thì hạ” này cũng nguy hiểm thật. “Cử nhân giấy” cũng chưa ăn nhằm gì với “giáo viên giấy” đâu nhé.

- Lại có chuyện đó à? Thế thì gay to.

- Có đấy. Trước chủ trương phổ cập tiếng Anh cho học sinh, ta đã đặt ra những tiêu chuẩn, điều kiện cụ thể đối với giáo viên tiếng Anh để đáp ứng, song có lẽ cũng vì không đạt chỉ tiêu mà có nơi ngầm hạ chuẩn.

- Hạ thế nào thì ít ra đã đứng trên bục giảng cũng phải giảng được chứ.

- Tất nhiên là phải giảng được, nhưng vấn đề là chất lượng thế nào. Chả thế mà vừa rồi ở một địa phương qua khảo sát đã phải mời những 200 giáo viên tiếng Anh đi ôn để thi lấy “chuẩn”.

- Ấy chết. “Giáo viên giấy” lại sản sinh ra hàng loạt “học sinh giấy” thì chết.

- Mà tớ nghĩ ra rồi. Cái quan điểm “chưa đạt thì hạ” nếu được áp dụng một cách toàn diện cũng có cái hay đấy.

- Bác chỉ nói đùa. Hay nỗi gì nào?

- Này nhé, nếu mọi dịch vụ, mọi hàng hóa chưa đạt chuẩn, nghĩa là chất lượng còn kém mà hạ giá thì dân chả được nhờ à?

- Bác nói cũng phải, nhưng lại lạc sang lĩnh vực khác rồi.

- Thế tớ mới nói nếu áp dụng một cách toàn diện.

- Bác tưởng toàn diện mà dễ à? Còn phải bàn nhé.

Thiện Tâm