Nỗi niềm em mang cũng chính là nỗi niềm của anh. Thấy anh buồn, đau khổ, ngay cả những lúc anh mệt nhọc, tim em không hiểu sao chùn lại.

Có những người đi qua chúng ta không thể nhớ nổi là ai, nhưng có những người mãi mãi không thể quên được dù lòng rất muốn quên...

Chúng ta là gì của nhau anh nhỉ? Đơn giản với tư cách là người làm chung dự án, đối tác hay là người mang những tâm sự riêng. Mỗi con người chúng ta khi đến với nhau đều mang một nỗi niềm mất mát, đau thương riêng. Anh, thất bại trong công việc làm ăn và cả tình cảm. Ở cái tuổi 25 đầy mơ mộng này, anh đã không còn tin vào đời, không còn tin vào cái mà con người ta thường tô vẽ tình yêu tuyệt vời và tuyệt đẹp.

Nhưng với anh, anh đã bị chính tình yêu mà anh từng tin tưởng tuyệt đối, từng cho là đẹp tuyệt vời lừa dối, để sau đó tay trắng ra đi, còn gì sau những khoảng nợ chồng chất. Anh cũng thầm cảm ơn đời đã cho anh những khoảng nợ tuyệt đẹp để không còn những phút giây trống gợi nhớ về cô ta.

Anh từng chấp vấn bản thân có phải mình quá non trẻ với bão tố cuộc đời nên đôi lúc chùn bước, mệt mỏi giữa những phong ba giông bão của cuộc sống. Thuyền nào cũng có lúc cập bến nhưng trong anh mãi phân vân thuyền cứ đi mãi tốt hơn hay tìm nơi bến đậu sẽ tốt hơn để tránh những cơn bão tố bất chợt?

Nhưng với em thì lại khác, nỗi niềm em mang cũng chính là nỗi niềm của anh. Thấy anh buồn, đau khổ, ngay cả những lúc anh mệt nhọc, tim em không hiểu sao chùn lại. Em đau hay em lo lắng? Em đau vì em lấy tư cách gì mà lo lắng cho người ta, còn em lo lắng và khuyên anh thì em biết đã có người khác thay em làm điều đó. Thật ra chúng ta chỉ là người dưng và chúng ta còn ngược lối trong trái tim.

Em hiểu tim mình muốn gì, nó muốn đi tiếp nhưng tiếp là tiếp thế nào và tiếp làm sao khi bên cạnh em còn người chờ em trước ngõ. Người đó yêu em còn hơn sinh mạng họ, người đó hiểu em còn hơn họ hiểu chính bản thân mình. Em càng không có lý do để yêu anh dù em luôn muốn vậy.

Chúng ta tốt nhất nên là người dưng để đâu đó trong góc nhỏ thời gian trống, chúng ta có thể chạm vào nhau trong tiềm thức, trong ký ức và trong những kỉ niệm đẹp thời mới quen. Là người dưng, chúng ta có thể hẹn nhau đi ăn bất cứ nơi đâu mà không cần suy nghĩ lý do chính đáng, không cần ghen tuông, buồn khổ.

Anh biết không chọn cách làm người dưng với anh, em biết bản thân em sẽ buồn, bản thân em sẽ không được ghen khi nhìn anh tay trong tay cùng cô gái khác hay thấy anh đăng ảnh vui vẻ cùng người khác, thân mật bên ai đó.

Nhưng chọn cách này thì em mãi được ở bên anh, dù chỉ là từ xa nhìn đến, và trái tim em sẽ cảm thấy vui, một nỗi vui lạ lẫm vì chính bản thân em biết yêu thật sự không phải gò bó anh, siết chặt anh, bắt buộc anh phải ở bên em mà phải cho anh cơ hội để thấy anh vui, thế là đủ.

Anh - Người dưng chợt nhớ của tôi...

St