Đó là những ngày, cũng vô tình thôi, tự dưng, người ấy hỏi bạn: ‘Em đã có người yêu chưa?’… theo một cách tự nhiên và chân thành nhất.

Thành phố xuân sớm, lạnh sớm. Trời như kéo cả xứ Bắc chìm lại vào một màu đông cũ kĩ. Bất giác, tôi nhận ra, tháng Bảo Bình đã kịp dọn đường hiên ngang bước chân vào thành nội.

Gió mùa, trời trở lạnh, vốn là cái tứ rất dễ cho những dòng dông dài. Yêu cũng được. Không yêu cũng được. Chỉ cần có hơi chút ‘khắc nghiệt’ khiến lòng người yếu đuối đi đôi chút, tự cái lãng mạn, cái thẩn thơ lại ùa về trong lòng người thi sĩ hay cũng như vài kẻ viết lách tay ngang như tôi.

Nhưng nếu, bạn hỏi tôi, liệu cái lạnh đó, có phải là thứ ‘căm’ nhất, ‘sắc’ nhất, ‘bén’ nhất từng chạm chân vào phố, thì tôi, hoàn toàn có thể tự tin trả lại bạn cái lắc đầu. Bởi, có những điều, thực sự, còn lạnh hơn nhiều lắm một ngọn gió hàn ngày lạnh.

Co nhung dieu, thuc su con lanh hon ca ngon gio han ngay lanh - Anh 1

‘Trời lạnh như lòng người yêu cũ’ - Tôi vẫn thường hay ví von như vậy.

Đó là những ngày, vô tình thôi, bạn giữ thói quen than vãn hay thích thú khoe một điều gì đó với người ấy như một thói quen, rồi chỉ nhận lại vỏn vẹn một chữ "Ừ".

Đó là những ngày, vô tình thôi, hai bạn gặp nhau, dù nơi xứ lạ hay quen, rồi cũng chỉ mỉm cười, gật đầu chào nhau, như… hai người bạn cũ.

Đó là những ngày, cũng vô tình thôi, tự dưng, người ấy hỏi bạn: ‘Em đã có người yêu chưa?’… theo một cách tự nhiên và chân thành nhất.

Co nhung dieu, thuc su con lanh hon ca ngon gio han ngay lanh - Anh 2

Bạn chẳng thể trách cứ, chẳng thể dỗi hờn, cũng chẳng thể có được lí do chính đáng nào để nổi nóng, để cáu giận. Không gian xung quanh cứ thế, chìm vào trong một khoảng không trống, lạnh, cô độc đến lạ người. Tấm ‘chân tình’ lúc ấy của người đó, dường như, lạnh hơn tất cả những con gió đại hàn khắp nơi gom lại. Lòng người yêu cũ, vốn, chẳng thể bao giờ là ‘lòng tốt’ với bạn, thực sự.

Bạn chỉ còn có thể trách chính bản thân mình, hờn dỗi chính thứ cảm xúc non nớt trong mình, nổi giận với chính con tim mình luôn vô tình lạc nhịp và liên tục vấp phải vô vàn những cơn đau.

Ai bảo bạn luôn cố chấp làm bạn với người yêu cũ?

Ai bảo bạn tự cho mình vài phút yếu lòng và tìm đến với người ta?

Ai bảo bạn tự huyễn hoặc bản thân rằng mình sẽ đủ mạnh mẽ cho mọi chuyện?

Sau tất cả, bạn cũng chỉ là một cô gái với đầy đủ tác động của những ‘hormone’ nữ yếu mềm. Bạn chẳng thể lí trí như bạn nghĩ. Đâu đó, nỗi đau vẫn thường trực trỗi lên trong lòng mỗi cô gái từng đi qua những tổn thương. Đâu đó, bạn vẫn có nguy cơ ngã quỵ vì những cơn đau tim, mà nếu không cẩn trọng, bạn sẽ rất dễ gặp phải, chỉ cần vướng chút hình ảnh của người đó ở bất cứ đâu.

Co nhung dieu, thuc su con lanh hon ca ngon gio han ngay lanh - Anh 3

Chẳng ai cầu cho mình phải chịu cảnh lạnh căm nơi xứ rét. Cớ sao bạn phải tự đẩy mình vào nơi lạnh lẽo đến vậy? Cõi lòng đó, khoảng trời đó trong con tim người ấy dành cho bạn, vốn đã nguội lạnh và đóng băng kể từ ngày hai bạn cho nhau lối đi riêng. Chẳng lẽ, bạn đã quên?

Chẳng ngọn lửa nào đủ để sưởi ấm lại nơi chốn đó. Chẳng nước mắt nào đủ nóng để làm tan chảy bờ cõi đó. Bạn, hà tất phải tự nài ép con tim mình.

Trời dẫu lạnh cũng chẳng bằng lòng người yêu cũ.

Vậy nên, bạn, cô gái ạ, cũng đến lúc, bạn học cách tìm ánh nắng riêng của mình rồi...

Theo Em đẹp