Tôi đã nói những lời lẽ cay nghiệt làm tổn thương cả hai khi biết sự thật này nhưng thực sự trong lòng vẫn muốn chờ đợi anh.

Tôi và anh yêu nhau từ thời đại học. Trong mắt tôi, anh là người tuyệt vời nhất. Anh luôn quan tâm, nhường nhịn, yêu chiều và chăm lo cho tôi từng chút một. Chúng tôi đã xác định ra trường, có công việc ổn định sẽ kết hôn. Chúng tôi cũng đã ra mắt gia đình hai bên. Bố mẹ tôi rất ưng anh vì tính anh điềm đạm, biết giao tiếp ứng xử. Nhưng sự đời không như ý ta mong muốn.

Ngược lại với gia đình tôi thì bên nhà anh lại phản đối gay gắt vì anh theo đạo Thiên chúa, còn tôi thì không. Anh không thuyết phục được gia đình nên anh nói chia tay. Thời gian đó, tôi suy sụp, cảm giác không có anh tôi không thể làm bất cứ điều gì. Một năm như vậy, tôi không yêu thêm một ai. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng vẫn gặp nhau. Anh vẫn nói nhớ tôi, yêu tôi. Thực sự, tôi có gặp gỡ, tìm hiểu người khác nhưng không đi đến đâu vì tôi còn quá yêu anh.

Mới đây, tôi biết được tin anh hẹn hò qua lại với một người khác cũng gần một năm. Tôi không thể tin nổi, không thể hiểu được anh. Tại sao có người khác rồi mà vẫn gặp tôi, vẫn nói nhớ và yêu tôi? Khó khăn lắm tôi mới bình tâm trở lại sau khi chia tay anh. Vậy mà, anh lại làm tôi đau thêm một lần nữa. Tôi đã rất hận anh, đã nói với anh những lời lẽ cay nghiệt làm tổn thương cả hai. Nhưng thực sự tôi còn rất yêu anh, chỉ cần anh yêu tôi, tôi vẫn sẽ đợi anh quay lại. Tôi biết đó là suy nghĩ ngớ ngẩn nhưng không thể quên anh được.

Phan Phan

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.