Cũng là "chửi" nhưng khác hoàn toàn với "bún chửi" Hà Nội, trong tiếng chửi của anh chủ quán xăm trổ đầy mình giữa buổi trưa nắng Sài Gòn chứa đựng đầy tình thương yêu.

Giữa cái nắng của Sài Gòn, hai người hướng dẫn viên du lịch vội vã gọi một suất cơm ở quán bụi ven đường. Bữa trưa đầy đủ với cơm, canh thức ăn đầy đủ nhưng có một điều lạ là kèm theo “bài chửi” của anh chủ quán mình đầy hình xăm.

Nếu Hà Nội nổi tiếng với “bún chửi” đã từng “được” lên báo nước ngoài thì Sài Gòn cũng có, nhưng tiếng chửi ấy lại “tình” hơn rất nhiều. Câu chuyện được chia sẻ trên trang facebook của người dùng có tên D.T.V nhận được rất nhiều sự sẻ chia cảm xúc.

Co mot Sai Gon sieu ngot ngao voi tieng chui 'dang so' - Anh 1

“Cơm chửi Sài Gòn .

Trưa nắng chang chang , hai thằng tour guide vô quán cơm bình dân ven đường kiếm miếng cơm dằn bụng .

Nhiều nhà hàng sang chảnh lấy tiền nước uống cao ngất nghểu ..nhưng lại tiếc miếng cơm , chén canh cho …bọn …dẫn đoàn .

Ngặt nỗi đám khách Nhựt hầu như hổng biết tiếng Anh , mà mấy chú phục vụ nhà hàng thì thường mù tiếng Nhựt , cho tụi guide Nhựt thường chẳng dám đi đâu xa kiếm gì ngon ngon ăn mà vội vàng lua miếng cơm rồi nhanh chóng ra hầu thượng đế . Rớt chiếc đũa , xin miếng ớt , xin chút nước tương , tí muối đều gào lên réo thằng guide .

Quán cơm đông nghẹt , dân văn phòng , dân lao động , tài xế taxi , cả đám thợ xây dựng ở công trường gần đó cũng xúm vô .

” Ăn chi đây hai huynh ?”

” Một thịt kho hột vịt , một cá kèo kho tộ !”

” Uống gì đây ?”

” Một nước suối , một C2!

Rất nhanh , hai dĩa cơm bốc khói kèm hai chén canh rau đay được mang ra . Ông chủ quán , mình xăm loang lổ , mặc cái quần lửng xệ gần tụt khỏi đít , áo ba lổ lửng thửng ra nói :

” Cơm đủ rồi heng , canh khuyến mãi hổng lấy tiền !”

Co mot Sai Gon sieu ngot ngao voi tieng chui 'dang so' - Anh 2

Bức ảnh được tác giả chia sẻ cùng bài viết.

Trong tiếng chửi cộc cằn của anh chủ quán có ngoại hình không mấy thân thiện vẫn chứa đựng sự chân thật, mộc mạc, tình thương yêu dành cho mọi người. Anh dành sự quan tâm, giúp đỡ người nghèo khó hơn.

“Còn… nước uống thì… Để tiền đó mua giùm bà già kia tờ vé số kìa! Mà mua làm phước thôi, không trúng đâu, đừng ăn thua!”

Hai thằng quay qua thấy bà già… già ơi là già lưng còng, cầm sấp vé số mời, thằng guide hỏi:

“Ngoại! Ngoại ăn cơm chưa? Con mời ngoại dĩa cơm?”

Thằng chủ quán bụng phệ xăm mình lại nói với vào:

“Hai ông trả thêm mười ngàn thôi tui làm cho bả dĩa cơm chớ hỏi gì! Cứ kêu ra người ta ăn chớ màu mè hoài!”

Quay ra sau gã kêu to: “Tụi bay, đứa nào lấy khứa cá hú kho, lựa xương kỹ ra cho bà già nhen bây, bả mắc xương giãy đành đạch là mang họa nha! Múc tô canh chua cá!

Nè bà! Cảm ơn hai thằng công tử bột này rồi ra chỗ cái quạt kia ngồi ăn cho mát! Bữa nào chắc tui xuống lột da mấy thằng con bà quá! Ăn rồi nhậu mà để bà cực khổ như vậy…”

Hóa ra… Sài Gòn cũng có cơm chửi nhen!

Bánh Mì