Nghĩ lại khi chia tay người yêu á! Không đáng sợ đâu, vì thế bạn đừng khóc hay dằn vặt mình nữa, vì người yêu bạn có thể tìm lại được.

Trải qua một đời người, tần tảo tháng ngày, quảng bao mưa nắng, nhọc nhằn ai hay.

Đi đâu làm gì rồi cũng quay về bên mẹ. Ngày còn bé đứa trẻ nít còn ham chơi chẳng phải lo toan, suy nghĩ rằng khi có té đau, bị ai bắt nạt cũng có mẹ ở bên, lắm lúc xà vào lòng mẹ khóc nất lên cũng chẳng sao. Rồi đến cái tuổi cắp sách đến trường, cái tuổi quá ư bồng bột, ngang tàng, vô ưu,vô lo đó có lúc còn nghĩ tới chuyện bỏ nhà ra đi vì bị mẹ mắng, mẹ la rầy suốt ngày, rồi lại nghĩ mình sẽ tự làm mọi việc cho đến khi nào thật thành công rồi thật giàu có lúc đó quay trở về để mẹ thấy rằng tôi làm được mọi thứ chứ không vô dụng như mẹ hay mắng. Nhưng rồi sau đó mới nhận ra thế giới bên ngoài kia lòng ngưòi "đắt" lắm, yêu thương cũng phải có điều kiện, nghĩ lại chỉ có mẹ yêu thương ta là vô điều kiện mà thôi.

Lúc đó tôi 16.

Rồi thời gian cũng trôi qua theo năm tháng. Đứa trẻ nít ấy cũng phải trưởng thành và khác đi cả về hình dung lẫn trí nghĩ.

Co mot nguoi phu nu luon yeu ta den het cuoc doi! - Anh 1

Cho tới bây giờ tôi biết thế nào là nỗi lo sợ mất đi người thân yêu nhất. Ngày hai mẹ con chuẩn bị cho chuyến đi chơi xa với bao mong đợi, bao háo hức của một đứa chưa một lần đặt chân tới mảnh đất Sài Gòn nhộn nhịp, ôn ào, vội vã như nó vẫn nghe từ mọi người. Ngày đầu tiên đặt chân đến mảnh đất Sài Gòn ấy tôi đc mẹ đưa đi chơi. Một ngày trọn vẹn cho tôi đủ đầy niềm hạnh phúc và cả những niềm vui khó diễn tả. Ngày thứ hai, tôi cùng mẹ vào bệnh viện nhân chuyến đi chơi để đi tái khám sức khỏe cho mẹ. Thì một điều không hay đã xảy ra, mẹ tôi có khối u tại tim, trời như sập xuống, mẹ tôi khóc, tâm trí tôi chẳng ổn hơn mắt nhòe đi nhưng chẳng dám để mẹ thấy vì sợ mẹ càng buồn hơn.

Co mot nguoi phu nu luon yeu ta den het cuoc doi! - Anh 2

Rồi vẫn tiếp tục cho chuyến "du lịch" nhưng có lẽ đây là chuyến "du lịch định mệnh". Những ngày tiếp sau đó tôi cùng mẹ rong ruổi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác chỉ để chạy chữa mong có phép màu nào đó may mắn đến với mẹ. Đêm về mẹ lại ôm tôi vào lòng, dù mẹ đã cố kìm nén chỉ sợ cho đứa con này buồn nhưng tôi vẫn thấy ở khóe mắt mẹ ướt nhẹp ám ảnh cả con người tôi.

Ai bảo Sài Gòn nhộn nhịp chứ, tôi chỉ thấy sao tịch mịch, trơn tru, mọi thứ như ngưng động, chỉ có tiếng thì thầm to nhỏ của tôi và mẹ... Một kiếp người là vậy sống cho những ngày vất vả mẹ chưa bao giờ thôi bớt lo lắng cho đứa con này. Dù lòng có an yên đến đâu thì đâu đó vẫn len lói những nỗi buồn như muốn cắt da cứa thịt.

Co mot nguoi phu nu luon yeu ta den het cuoc doi! - Anh 3

Từng ấy tuổi này rồi tôi chẳng biết làm gì để giúp mẹ, đi học xa nhà chỉ biết ngày nào được nghĩ là tôi tranh thủ về chơi với mẹ. Có lẽ càng lớn con người ta lo toan, bộn bè nhiều hơn, tôi dần hiểu ra nổi lo sợ, bất an khi sợ mất đi người thân, người mình yêu thương và luôn che cho mình từ lúc bé. Đời là vậy đấy, kiếp người thì quá ngắn mà tạo hóa, vạn vật, thời gian có bao giờ thôi ngừng trôi. Và cuộc đời đâu ai có thể biết được điều gì xảy ra. Hôm nay ta còn được gặp, còn được nhìn thấy mẹ, đó là điều hết sức may mắn và hạnh phúc.

Còn nhiều lắm những điều không thể nói, chỉ biết rằng nếu ai đó còn mẹ hãy trân trọng từng giây phút có mẹ bên cạnh. Có lẽ hơn ai hết ngay lúc này bản thân tôi cảm nhận rất rõ giữa có mẹ bên cạnh và không bao giờ được mẹ ở bên là như thế nào. Chưa bao giờ từ khi là một đứa trẻ nít cho đến bây giờ, tôi-một đứa con gái có thể gọi là mạnh mẽ chưa hề sợ bất cứ điều gì thì giờ đây lại thấy sỡ hãi đến nghẹn người...

Co mot nguoi phu nu luon yeu ta den het cuoc doi! - Anh 4

Nghĩ lại khi chia tay người yêu á! Không đáng sợ đâu, vì thế bạn đừng khóc hay dằn vặt mình nữa, vì người yêu bạn có thể tìm lại được. Nhưng mẹ thì chỉ có một thôi, hãy nhớ điều đó! Cho dù bây giờ mẹ hay trách móc ta, thì cốt yếu chỉ muốn ta nên người và tốt hơn mà thôi. Đâu có người mẹ nào không thương con mình. Với mẹ chúng ta bao giờ cũng nhỏ bé. Vậy nên chỉ có chúng ta bỏ mặt mẹ, chứ mẹ sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta. Còn có mẹ là còn có tất cả những gì tốt đẹp trên đời này. Thật đấy!

Bạn cứ hãy nhớ lại xem khi còn là một đứa trẻ nít mẹ đã phải thức khuya dạy sớm lo cho bạn. Lắm lúc bị mẹ đánh đòn rồi cũng chính mẹ ôm bạn vào lòng để vỗ về an ủi còn gì?...

Chúng ta sinh ra không thể chọn cho mình hoàn cảnh sống, nhưng ắt hẳn mỗi chúng ta đều có một người mẹ tuyệt vời. Chỉ là mỗi người mẹ yêu thương chúng ta một cách khác nhau, nhưng suy cho cùng, thì họ cũng chỉ muốn chúng ta trưởng thành mà thôi...

Bây giờ tôi 22.

***

Tôi viết những dòng này chỉ để nhớ rằng, không chỉ tôi mà cả bạn chúng ta có một người mẹ luôn quan tâm đến ta theo một cách riêng mà không phải người mẹ nào cũng có thể làm được.

(ST)