Cô gái Việt duy nhất sống sót sau vụ lở tuyết trên núi ở Nepal Võ Thị Mỹ Linh mới đây tự đi xuyên nước Mỹ với số tiền 300 USD. Chia sẻ kinh nghiệm "road trip" ở Mỹ của cô đang gây sốt trên mạng.

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 1

Võ Thị Mỹ Linh xuyên nước Mỹ

Tìm bạn đồng hành

Mỹ Linh chia sẻ, thay vì ở khách sạn hay nhà người quen, nên tìm đến ở hostel, nơi bạn ngủ chung phòng với nhiều khách du lịch khác nhưng có cơ hội gặp những bạn đồng hành có cùng mục tiêu.

Cách khác, Linh lên website Couchsurfing tạo một “sự kiện” trình bày kế hoạch về chuyến road trip và mời gọi mọi người tham gia. Sau 24 tiếng đồng hồ thì bạn bè khắp nơi trên thế giới sẽ nhảy vào “xin xỏ” đi chung với bạn. Việc viết thư mời bạn phải tỏ ra người trung thực, đáng tin cậy và duyên dáng để thu hút các bạn chung đam mê khám phá.

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 2

Những người bạn đồng hành cùng Linh

Chuẩn bị cho chuyến đi

- Lập kế hoạch: sử dụng các ứng dụng như Roadtrippers, Road Trip Planner, … để tính toán thời gian di chuyển, xác định được tuyến đường đi cho phù hợp với thời gian cũng như lịch trình. Ở Mỹ có nhiều cung đường để các bạn chọn đi. Tôi chọn West Coast vì tập trung nhiều công viên quốc gia đẹp với lộ trình đi 11 ngày bắt đầu ở San Francisco ghé thăm Lake Tahoe sau đó theo lộ trình ghé các công viên quốc gia gồm Yosemite, Sequoia, Death Valley, Zion, Horeshoe Bend, Antelope, Monument Valley, Grand Canyon cuối cùng kết thúc hành trình ở Las Vegas.

- Tìm chỗ cắm trại: Ở Mỹ, bạn không được tự do cắm trại mà phải cắm vào khu vực được quy định. Những khu vực có nhà vệ sinh và chỗ tắm, bạn thông thường phải trả khoảng $20 cho một nhóm đi cùng 1 xe. Nếu bạn muốn tiết kiệm chi phí, bạn có thể tìm chỗ cắm trại miễn phí (không có nhà vệ sinh). Một ứng dụng giúp hỗ trợ tìm chỗ cắm trại miễn phí hoặc có phí theo nhu cầu và chỉ bạn đường đi là WikicampsUSA. Sóng điện thoại ở các công viên quốc gia thường rất yếu vì thế bạn nên chuẩn bị bản đồ offline trong trường hợp không có GPS.

- Thuê xe: Để thuê được xe, bạn cần có bằng lái quốc tế. Việc thuê xe có nhiều giá cả khác nhau. Nếu thuê và trả xe ở cùng một địa điểm và người lái xe trên 25 tuổi chi phí sẽ rẻ hơn. Nhóm tôi thuê xe ở San Francisco và trả xe ở Las Vegas nên mất 800$ cho 11 ngày. Tiền xăng khoảng 20$/ngày. Nếu bạn rủng rỉnh túi tiền, có thể thuê xe RV chuyên dùng cho cắm trại với đầy đủ bếp núc và giường ngủ được thiết kế trên xe.

- Vật dụng cho Road trip: Ở các siêu thị lớn của Mỹ nhất là Walmart luôn có đầy đủ dụng cụ cắm trại phân cấp theo giá cả để bạn thoải mái mua. Một lỗ hổng lớn ở Mỹ đó là khách hàng có thể hoàn trả lại sản phẩm nếu cảm thấy không hài lòng sau thời gian dùng thử. Cộng đồng dân du lịch bụi tận dụng điều này để tiết kiệm chi phí bằng cách chọn mua lều trại chất lượng tốt, sau khi kết thúc chuyến “road trip”, mang hoàn trả lại sản phẩm. (Đây chỉ là thông tin tham khảo, tôi không ủng hộ tiết kiệm chi phí bằng cách này.

- Về thức ăn, nước uống: để tiết kiệm chi phí và dễ dàng cho việc di chuyển, các bạn nên mua những thứ có thể giúp bạn sinh tồn nhưng không cần chế biến rườm rà như mì gói, bánh mì, thịt ham. Ở mỗi công viên quốc gia của Mỹ đều có vòi nước uống tự động nên bạn không cần lo lắng về nước uống.

- Tổng kết chi phí: Sau khi kết thúc chuyến đi và tính toán chi phí, chúng tôi mỗi người chỉ đóng 300 đô la cho toàn bộ hành trình. Với nhiều người Việt Nam, 300 đô la là con số đáng kể, nhưng nếu tính theo thu nhập Mỹ, số tiền này chỉ đáng giá 3 ngày làm việc.

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 3

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 4

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 5

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 6

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 7

Co gai Viet gay sot voi kinh nghiem xuyen nuoc My chi 300 USD - Anh 8

Cảnh đẹp và những cung đường cô gái Việt đã đi qua trải nghiệm chỉ với 300 đô la.

Khám phá thế giới rộng lớn

Linh chia sẻ, với cô “road trip” là chuyến đi tuyệt vời giúp bạn bước ra khỏi sự bí bách, ngột ngạt của những thành phố tấp nập người để nhìn thấy sự bao la rộng lớn của nước Mỹ và cũng để có thời gian chiêm nghiệm, tìm lại chính mình.

“Nhưng hơn cả là những người bạn đồng hành tôi gặp, những câu chuyện về sự sẻ chia giúp tôi lớn lên. Tôi nhớ lúc chúng tôi cùng leo lên thác Nevada, tôi đi chậm vì chứng huyết áp thấp, Ben dừng lại đợi tôi. Tôi bảo anh ta cứ đi trước đi, nếu không sẽ lạc các bạn đồng hành khác. Ben động viên tôi bảo, “Đừng lo, họ nhất định sẽ đợi chúng ta vì chúng ta đang giữ thức ăn của bọn họ!.

Tôi nhớ Angelika, ngày tình cờ nghe tôi kể về dự án Volunteer House Vietnam, liền nắm chặt tay tôi bảo, có cách nào để cô có thể đóng góp tiền cho dự án không. Cô không có nhiều tiền nhưng nếu mỗi người góp $1 thôi cũng sẽ làm nên thay đổi lớn. Tôi nhớ buổi chiều trời chập choạng tối, khu cắm trại quá rộng khiến tôi đi lạc. Một bà cụ tốt bụng quyết định dắt tôi tìm đường về. Dù mỏi chân vì cuốc bộ cùng tôi ròng rã cả tiếng đồng hồ, bà vẫn cố động viên tôi rằng, “Đừng lo, các bạn khác chắc đang chuẩn bị bữa tối đón cháu trở về”. Rồi bà cười phá lên khi nghe tôi bảo “Không có đâu, bọn họ chắc đang dáo dác khắp nơi đi tìm cháu vì cháu là đầu bếp!”

Tôi nhớ Oleg, cậu bạn người Nga ôm giấc mơ nhìn thấy nước Mỹ với hầu bao ngặt nghèo và vốn tiếng Anh bập bẹ. Cậu xin đi nhờ xe từ suốt bang này sang bang khác, mang một ba lô nặng 32 kg với đầy đủ lều trại, bếp núc để tự nấu nướng trên đường. Cậu ngủ ở những căn nhà bỏ hoang để tiết kiệm chi phí. Cậu thậm chí không đòi hỏi gì nhiều từ chuyến đi, chỉ mong đi đến đâu có thể giữ lại những bức hình kỉ niệm ở đó. Vì thế cứ hễ dừng chân là cậu lấy máy ảnh ra “selfie”. Chúng tôi nhìn cậu lắc đầu ngao ngán, nghĩ, làm mà sao cậu có thể đi một chuyến đi như thế này. Nhưng trên tất cả, tôi nhận ra rằng, chẳng có gì sai với chàng trai ôm giấc mơ nhìn thấy nước Mỹ. Tôi trở về sau chuyến đi với những người bạn mới, trải nghiệm mới và một tâm trạng mới. Như ai đó từng bảo, chúng ta du lịch không phải để chạy trốn cuộc sống, mà là để cuộc sống đừng chạy trốn khỏi chúng ta.

Tôi kể với Roger về chuyến hành trình của mình, bảo tôi bị ấn tượng với sự trung thực của người Mỹ. Chúng tôi đã dừng chân ở các khu cắm trại nơi mà hầu như không có nhân viên kiểm soát vé, nhưng tất cả khách đến đây đều tự động đóng phí bằng cách bỏ tiền vào phong bì ở cổng check-in hoặc là đến đóng tiền ở máy thu tiền tự động với thẻ tín dụng của họ".

Phương Hiếu