Ngay khi Việt Nam giành quyền đăng cai Đại hội Thể thao bãi biển Châu Á, Ủy ban Olympic Việt Nam cùng Tổng cục Thể dục thể thao (TDTT) - những đơn vị trực tiếp làm về chuyên môn và tham mưu mảng thể thao - tin tưởng, chủ nhà khó rơi khỏi top 3. Tại Đà Nẵng, thực tế chúng ta với tư cách nước chủ nhà và quá nhiều lợi thế đã làm được hơn thế...

Chuyen o Dai hoi the thao bai bien Chau A (ABG5): Vo dich vi loi the? - Anh 1

Nguyễn Thị Kim chiến thắng ở hạng cân 50kg ở môn Pencat Silat. Ảnh: HOÀI VIỆT

Trước khi ABG5 khởi tranh, Trưởng đoàn Việt Nam tại ABG5 - ông Nguyễn Mạnh Hùng - đề ra mục tiêu giành từ 20-25 HCV trong các môn.

Đưa ra chỉ tiêu ấy, bản thân ông Hùng (đang là Vụ trưởng Vụ Thể thao thành tích cao 1 - Tổng cục TDTT) tin tưởng các HLV và VĐV thể thao bãi biển của Việt Nam sẽ đạt được. Phút cuối, lãnh đạo Tổng cục TDTT đã dè dặt hơn, chỉ áp từ 18-20 HCV với lý do rằng “mức này phù hợp hơn”. Hẳn nhiên, dù dự hơn 400 thành viên tại ABG5 trên bãi biển sân nhà Đà Nẵng, nhưng tương quan lực lượng và xét trên các yếu tố chuyên môn đơn thuần, chỉ tiêu 20 HCV đặt ra cũng đã là thách thức với thể thao bãi biển Việt Nam. Bởi nhìn lại 4 lần các kỳ ABG đã được tổ chức trước đây (năm 2008 tại Indonesia, năm 2010 tại Oman, năm 2012 tại Trung Quốc, năm 2014 tại Thái Lan), VĐV thể thao bãi biển của Việt Nam chưa bao giờ giành quá 8 HCV.

Tuy nhiên, thực tế và diễn biến ở kỳ đại hội này khác hoàn toàn, đến thời điểm này khi chuẩn bị hạ màn, trên sân nhà Đà Nẵng, cứ VĐV Việt Nam ra thi đấu trên cát là chúng ta tin “kiểu gì cũng có ngay HCV”, dù trước đây, VĐV thể thao bãi biển Việt Nam giành được HCV tại một kỳ ABG là điều bất ngờ. Và có một thực tế không biết vui hay buồn, thi đấu ở ABG5, VĐV chủ nhà nếu không giành được HCV mới là cú sốc, và đoạt HCB hay HCĐ là “quá xoàng xĩnh”.

Chúng tôi từng mang thắc mắc đến một nguyên lãnh đạo Tổng cục TDTT rằng, “phải chăng sân nhà là động lực luôn giúp VĐV chúng ta vượt thành tích hơn 100%?”. Câu trả lời đưa ra là rất khó lý giải, nhưng một điều chắc chắn, khi Việt Nam đã giành quyền làm chủ nhà một đại hội thể thao quốc tế, các nhà quản lý chuyên môn đã tính toán và có phương án để có khả năng đứng trong nhóm đầu tổng sắp.

Xin đưa một ví dụ cụ thể, Đại hội Thể thao Châu Á trong nhà 3-2009 (AIG3), Việt Nam là quốc gia đăng cai tại thủ đô Hà Nội, lần đầu tiên gánh vác trọng trách và tổ chức một đại hội thể thao khu vực tầm cỡ châu lục. Kỳ đại hội năm ấy, trước khi AIG3 khởi tranh, quá nhiều lo lắng không biết thi đấu trong nhà ra sao và khả năng giành HCV của chủ nhà liệu có được 10 HCV hay không. Thế nhưng khép lại AIG3, qua 23 môn được tổ chức, thể thao Việt Nam giành 42 HCV, 30 HCB, 22 HCĐ và xếp hạng nhì.

Thực tế, thể thao bãi biển và thể thao trong nhà ở Châu Á vẫn đủ các quốc gia và vùng lãnh thổ tham dự. Các nền thể thao Châu Á vẫn quan tâm, nhưng mặt nào đó, tính giải trí được đề cao hơn là quá chú tâm chuyên môn.

Chúng ta dự ABG4 tại Thái Lan, trong các môn võ, VĐV Việt Nam chỉ giành được 3 chiếc HCV (1 của kurash, 2 của muay). Không nhắc việc VĐV thể thao trong nhà, trên sân ở ngoài trời được điều chuyển sang tập thể thao trên cát để đối phó và phù hợp với điều kiện thi đấu cũng như tính chất hoàn toàn khác biệt, thì sau 2 năm, các tuyển thủ thuộc nhóm võ của Việt Nam trưởng thành vượt bậc ở Đà Nẵng. Tại ABG5, nhóm môn võ giành hơn 20 HCV cho thể thao bãi biển Việt Nam, và đấy vẫn được coi là “một kỳ tích”. Khi võ sĩ số 1 của kurash nữ hạng 48kg là Văn Ngọc Tú, vốn là Nữ hoàng Judo, mất HCV tại ABG5, tiếc nuối chỉ đến quá chớp nhoáng và gần như chẳng để lại dư âm nào. Tú thua trong chung kết trước đồng đội Hoàng Thị Tình và dù cho tại ABG4, VĐV Judo này được tung hô như người hùng dân tộc khi giành HCV nhưng năm nay, Việt Nam vẫn có HCV ở hạng cân trên và đó mới là cái đích, kết quả cuối cùng nên chẳng có gì là vấn đề.

Chủ nhà Việt Nam còn 2 môn thế mạnh là vật và vovinam tiếp tục thi đấu. Kể cả khi môn này phải tranh tài trên cát thì ưu thế của VĐV chủ nhà được xác định vẫn hơn hẳn mọi đối thủ. Thực tế chứng minh đúng là thế, và việc “lượm huy chương” là chuyện bình thường.

Thể thao Việt Nam thành công rực rỡ khi thâu tóm huy chương ở ABG5. Nhưng giống như không ít kỳ đại hội hay giải đấu khác, có một câu hỏi là: Ở ABG6 năm 2018 và các kỳ đại hội thể thao bãi biển tiếp theo, cơ hội nào để Việt Nam vẫn giữ được kết quả như vậy? Nếu giữ hoặc tiệm cận được thành tích thành công rực rỡ như thế này thì mới được xem là đúng năng lực thực chất. Bằng không, tất cả vẫn chỉ là “một mớ huy chương”, khi chúng ta là chủ nhà và có thể biến những lợi thế thành thành tích như mong muốn.

HOÀI VIỆT