Ôi làng nước ơi! Con trai tôi nó đổ xăng đốt nhà tôi. Bà còn muốn tôi đẻ con trai nữa không? muốn tôi sống nữa không? Nghe tiếng la hét của mẹ con anh xóm giềng cũng vội chạy đến. Nhưng 'bùng' một tiếng ngọn lửa thiêu đốt nuốt luôn anh và hai người hòa giải.

Anh và chị là người cùng làng, lấy nhau đã được hơn 10 năm. Nghe nói, hồi ấy nhà anh thuộc vào diện khá giả. Anh lại là con trai một nên được bố, mẹ, ông bà chiều chuộng lắm. Nhưng anh không hề có tính công tử, ngược lại còn rất hòa đồng, quan tâm đến mọi người. Thế nên nhiều người quý anh, nghe đâu mấy đám còn muốn gả con gái. Nhà chị nghèo hơn nhà anh một chút, chị cũng không phải đặc biệt rất xinh nhưng xét công – dung – ngôn- hạnh chẳng kém ai, nhiều thanh niên trong xóm cũng thầm mơ ước. Anh chị lấy nhau trong sự chúc phúc, ủng hộ của hai bên gia đình.

Thấm thoắt hai người cũng sống với nhau được 10 năm. Con gái lớn của anh chị giờ cũng lên 9, đứa bé kém chị 4 tuổi. Cả hai cô bé đều thông minh học giỏi, là niềm tự hào của bố mẹ. Trong làng ai cũng khen chị tốt số, lấy được anh chồng tâm lý. Gia đình hạnh phúc là ước mơ của bao người. Ấy vậy nhưng mẹ chồng chị chưa một lần lấy đó là niềm tự hào. Ngược lại, bà luôn đem việc sinh hai đứa con gái ra dằn vặt chị.

Nhiều lúc nghe mẹ chồng chửi bới chị cũng muốn sinh thêm. Khổ nỗi có bao nhiêu tiền anh chị đều dốc hết vào xây nhà xây cửa. Nợ nần còn cả đống chưa biết đến bao giờ trả hết, chồng chị còn phải bươn chải đi làm xa. Hơn nữa, có đẻ cũng chắc gì ra con trai hay lại là con gái rồi lại bị mẹ chồng lôi vào cái vòng luẩn quẩn.Anh đi làm xa. Ỏ nhà bà tha hồ nói móc, nói kháy. Bà đứng ở tận ngoài ngõ nói đổng vào: “Cái đồ đàn bà không biết đẻ, đẻ toàn một lũ vịt giời. Mày mà không đẻ cho tao một đứa cháu trai thì mày cút đi để tao lấy vợ khác cho thằng D”. Cứ mấy hôm là bà lại sang tận nơi, nói này nói nọ, bắt chị phải đẻ, đẻ một đứa con trai. Nhà anh chị đang xây. Thấy thợ xây đang chát vôi áo bên hông nhà bà, bà liền chạy ra chửi chị, chửi ầm ĩ cho cả làng nghe. Mấy bác thợ góp ý cũng bị bà chửi luôn. Bà đứng ở dưới dùng dùng cái dàn cốt pha đang đặt bên đất nhà bà làm cho mấy bác thợ xây xuýt ngã. Hàng xóm sợ quá chạy đến giữ, chị phải cầu xin bà mới thôi.

Chong toi va 'ao uoc co con trai' mai chay rui trong ngon lua cuoi cung - Anh 1

Mẹ chồng vẫn tâm tâm niệm niệm muốn anh chị cố đẻ thêm một đứa con trai (Ảnh minh họa)

Rồi sự việc cũng đến tai anh. Anh là người thẳng thắn và nóng tính. Anh quyết về nhà nói thẳng với mẹ rằng anh không muốn sinh thêm. Hai đứa con gái đáng yêu này là đủ. Mong bà hiểu và đừng khó dễ nữa, để cho vợ anh được yên. Hôm đấy anh về nhưng chị đi làm công ty. Anh sang nhà mẹ mình với ý định giải thích. Nhưng bà vừa nghe liền gào khóc bắt anh nhất định phải sinh bằng được con trai nếu không thật có lỗi với tổ tiên. Sự việc càng lúc càng căng thẳng hơn. Lúc đó chẳng biết anh nghĩ gì. Nhìn thấy can xăng trên thềm hiên anh liền lao đến lấy, đổ ra sân. Mẹ anh thấy vậy với bản tính cũ bà la lên:

Ôi làng nước ơi, bà con ơi nó đốt nhà tôi.

Ôi làng nước ơi, bà con ơi con trai tôi nó đổ xăng đốt nhà tôi.

Bà còn muốn chúng tôi sinh con trai nữa không?

Bà còn muốn chúng tôi sống nữa không?

Những tiếng chửi nhau cứ thế dồn dập, hàng xóm người thì xì xào, người thì can ngăn nhưng mọi việc không lắng xuống. Một lúc sau chính quyền đến giải quyết. Nhưng trong nhóm đó có người hút thuốc. Họ không biết và sơ ý vứt tàn thuốc lá xuống chỗ xăng vừa đổ. “ Bùng!” một tiếng, ngọn lửa thiêu đốt nuốt luôn anh và hai người đứng hòa giải.

Chong toi va 'ao uoc co con trai' mai chay rui trong ngon lua cuoi cung - Anh 2

“Bùng!” một tiếng, ngọn lửa thiêu đốt nuốt luôn anh và hai người đứng hòa giải (ảnh minh họa)

Mẹ anh hốt hoảng lao tới nhưng mọi người ngăn cản không cho bà chạy vào đám cháy. Bà đứng đó như người mất hồn hai hàng nước mắt tuôn dài trong sự hối hận.

Khi chị và các con trở về anh đã mất. Cứ thế đau đớn ra đi không kịp nói với chị và các con một lời nào. Chị đau đớn nhận ra hạnh phúc của một người đàn bà không chỉ là chọn được một người chồng tốt, yêu thương săn sóc mà còn phải chọn được một gia đình nhà chồng biết thông cảm, thấu hiểu sẽ không phải trải qua nỗi đau của chị bây giờ./

Hà Trần