Anh muốn mang đứa bé đó đi du lịch, khoe với đồng nghiệp, họ cùng đi dã ngoại một cách đàng hoàng. Còn giờ sống với tôi anh không làm được điều đó.

Chong muon bo me con toi de duoc cham soc dua con roi - Anh 1

Ảnh minh họa.

Tôi làm chung công ty với anh. Trước kia thích nhưng không đến được với anh, tôi nhiều lần muốn gần gũi anh nhưng bạn thân ngăn, nói chưa phải lúc.

Rồi anh và bạn gái chia tay, tôi lúc đó hết sức vui mừng, nghe có vẻ xấu xa nhưng thật ra không hẳn. Trước kia tôi không rõ vì sao tình cũ không chấp nhận lấy anh dù lúc đó đã có thai, nói do gia đình anh thì không phải, vì tôi nghe gia đình anh cũng không cản họ.

Khi anh và bạn gái chia tay chúng tôi vẫn chưa hẹn hò, chỉ đơn thuần là đồng nghiệp bình thường, nhưng rồi chúng tôi cũng kết hôn sau một thời gian do lỡ có thai.

Từ lúc mang thai cho đến khi sinh anh chăm lo cho tôi nhưng luôn tỏ vẻ không hài lòng. Đến khi sinh anh cũng không khoe con như người khác mà lặng im, ai hỏi con trai đâu anh chỉ gật đầu hoặc ừ ngắn gọn chứ không vui vẻ cười.

Khác với con của tình cũ, anh luôn đến thăm họ, ảnh bé gái cũng đầy trong máy rồi ví anh. Trong khi con chúng tôi từ khi sinh ra đến giờ chưa bao giờ anh thể hiện tình cảm của bản thân, cảm giác như với anh con không quan trọng.

Anh đưa tiền cho tôi coi như là xong. Tôi nhiều khi bức xúc nhưng không dám nhắn tin cho chị ấy, cũng không có bằng chứng chị ấy níu kéo, than khổ, nhớ nhung anh để anh tới. Có vẻ do anh tự nguyện đến, tôi mà nhắn tin cho chị ghen tuông thì sẽ mang tiếng là bà vợ không bình thường.

Chị có một lần gọi cho anh hình như kêu anh không đến nữa, tôi nghe thoáng qua anh hỏi tại sao không được đến thăm họ, có ai liên quan đến anh mà đến làm phiền hay sao?

Cũng chẳng biết ghét nhà anh đến đâu mà chị không muốn anh mang đứa bé về thăm nhà, nên từ hồi đó đến giờ đứa trẻ đó chưa bao giờ được gặp ông bà nội.

Tôi nhiều lần biết anh cầu xin chị nhưng cũng nhắm mắt cho qua, chấp nhận họ nhận cháu nên không thể nói vì tôi mà chị không cho đứa bé về.

Rồi có một hôm cả nhà liên hoan tại nhà tôi, chồng uống say, lúc khách về không rõ vợ chồng tôi nói đến chủ đề gì mà lại đến đoạn anh đề nghị ly dị, nói không thích cuộc sống như bây giờ.

Anh bảo muốn gặp chị và đứa bé kia thì lại phải lái xe đi chứ không thể muốn là nhìn thấy. Chị bây giờ nhìn vào không khác gì đang sống trong bóng tối của cuộc đời anh, anh không thích vậy.

Anh muốn mang đứa bé đó đi du lịch, khoe với đồng nghiệp, họ cùng đi dã ngoại một cách đàng hoàng.Hiện chị luôn ngăn cản cũng vì tôi, nên anh muốn ly dị.

Sáng dậy tôi hỏi anh thì anh vẫn nhớ, anh hỏi nhưng tôi không đồng ý vì mấy năm trước anh thế nào thì giờ cũng phải vậy, chứ không phải lấy lý do liên quan đến họ mà ly dị.

Tôi cũng nói anh mà chia tay thì tôi sẽ kiện anh tội ngoại tình và người mang tiếng nhất sẽ là chị. Tôi cũng nhắn cho chị, nên chị gọi cho anh kêu anh không nên, rồi còn muốn cắt đứt.

Họ cãi nhau nảy lửa tôi ở ngoài vẫn còn nghe thấy, cuối cùng anh chấp nhận không đề cập chuyện ly dị nữa. Rồi chồng bảo thế thì tùy tôi nhưng sống thế nào cũng đừng có đổ cho anh này nọ, kêu tôi nhớ kỹ ngày hôm nay.

Cũng có một thời gian anh chỉ ở nhà, không thấy đi đâu, tôi tưởng họ cắt đứt nhưng ai ngờ là do chị ra nước ngoài thăm người thân 5 tháng. Mặc dù vậy, 5 tháng không đi đâu chồng vẫn không thay đổi, không quan tâm con trai bằng đứa con riêng ngoài luồng của anh.

Hôm đồng nghiệp anh mời đi ăn, họ mời tất cả, mang theo vợ con càng tốt, mà riêng anh đi một mình, không nói gì với tôi hay ngỏ ý muốn mang con trai đi theo, dù tôi chẳng phải xấu hay vô công rồi nghề ở nhà ăn bám chồng.

Chị nhiều lần ngăn anh không đến gặp họ nữa thì chồng đâm ra nghi ngờ tôi là người bắt chị nói vậy. Thật tình tôi rất ít nói chuyện với chị, có nói cũng chỉ qua điện thoại, tin nhắn chứ chưa gặp mặt bao giờ từ khi kết hôn. Chị nói tôi không phải người quen mà chị cần gặp.

Giờ đây tôi thật sự khó chịu với chồng, nói gì là anh lại kêu tôi "nhớ lại hôm đó" rồi bơ tôi

Theo VnExpress