Câu chuyện vợ chồng đòi chia đôi bó củi và gói bột giặt vô cùng hy hữu này xảy ra ở xã Canh Liên, huyện Vân Canh, tỉnh Bình Định.

Nhân vật chính trong câu chuyện là ông Nguyễn Văn T. (SN 1966, quê gốc tại thị xã An Nhơn, Bình Định) và vợ là bà Y Đ. (SN 1969, trú tại xã Canh Liên, Vân Canh, Bình Định).

Theo tìm hiểu, ông T. trước đây đã từng có một đời vợ. Người vợ này sinh cho ông 3 người con thì qua đời. Ở quê khó kiếm sống, ông đưa các con tới huyện Vân Canh làm thuê làm mướn. Thời gian trôi qua, các con ông cũng trưởng thành và có gia đình riêng. Lúc này ông mới dám nghĩ tới việc đi thêm bước nữa.

Cách đây khoảng gần chục năm, trong một lần đi xem văn nghệ được tổ chức ở trung tâm xã, ông tình cờ quen với một người phụ nữ cùng hoàn cảnh tên Đ.

Bà Đ cũng từng có một đời chồng và có 2 người con. Tuy nhiên chồng bà đã đoản mệnh qua đời từ nhiều năm trước để lại cho bà một căn nhà cấp 4 khang trang và những mảnh rẫy rộng lớn. Từ đó bà ở vậy nuôi con khôn lớn.

Cùng cảnh lỡ dở hôn nhân, hai người nhanh chóng tìm được sự đồng cảm. Từ đó hai người nhanh chóng tổ chức một đám cưới giản dị để thông báo với mọi người về việc họ chính thức trở thành vợ chồng, có đăng ký kết hôn đàng hoàng.

Chia doi bo cui va goi bot giat khi ly hon - Anh 1

Căn nhà ông T. và bà Đ. từng chung sống

Sau đám cưới, ông T. chuyển về nhà bà Đ. ở. Từ đó ông không phải đi làm thuê làm mướn ở đâu nữa mà nghiễm nhiên trở thành ông chủ. Thời gian đầu chung sống mọi người thấy ông T. và bà Đ. đều khá hạnh phúc. Tuy nhiên tất cả đã thất vọng chỉ sau một thời gian ngắn.

Những người dân sinh sống ở gần nhà bà Đ. chẳng còn lạ gì với việc chứng kiến cảnh ông T. và bà Đ. cãi nhau tới ầm ĩ cả xóm làng. Nhiều khi lý do khiến họ cãi nhau, chửi nhau cũng vô cùng đơn giản, như chuyện trẻ con. Thậm chí nhiều khi người ta còn nhìn thấy ông T. tát vợ bôm bốp ngay trước hiên nhà. Cũng có lần người ta thấy bà Đ. cầm dao đuổi dọa chém khiến ông T. chạy thục mạng.

Sau nhiều lần mâu thuẫn, hòa giải rồi lại làm lành, cũng tới lúc hai người cảm thấy ngột ngạt, chán nản với cuộc sống như vậy nên họ nghĩ tới chuyện đưa nhau ra tòa ly hôn để đường ai nấy đi.

Tuy nhiên hai người tỵ nạnh nhau không ai chịu lấy giấy viết đơn xin ly hôn. Cuối cùng họ thống nhất nhờ một người khác đánh máy giúp lá đơn rồi cả hai cùng ký gửi tới tòa.

Do đã xác định sẽ không hàn gắn nữa nên khi ra tòa, ông T. và bà Đ. đều kiên quyết xin tòa cho họ được ly hôn không cần hòa giải. Nhận định không thể tiếp tục hàn gắn cho hai người này về với nhau nên tòa đã đồng ý cho họ được ly hôn.

Về việc phân chia tài sản, do họ đã tự phân chia được gần như toàn bộ nên tòa không cần phân chia nữa. Ít ngày sau đó, cán bộ thi hành án tới thi hành bản án ly hôn của ông T. và bà Đ. Những tài sản ông T. được chia ông thuê xe chở về nhà cũ của mình. Nhưng rồi rắc rối lại phát sinh khi hai người quyết chia nhau những thứ nhỏ nhất.

Có gói bột giặt dở hai người đang dùng chung, bà Đ. cũng yêu cầu được chia đôi để trả ông T. một nửa.

Thấy vợ hết tình, cạn nghĩa ông T. cũng lạnh lùng yêu cầu phải chia gói bột gặt. Đồng thời, để cho bõ tức, ông T. yêu cầu cán bộ thi hành án chia luôn cả bó củi để trên gác bếp.

Thấy hai người quá căng thẳng, không muốn làm phức tạp thêm tình hình, cán bộ thi hành án đành lấy gói bột giặt đổ ra chia làm đôi và bê bó củi trên gác bếp xuống chia đôi luôn rồi giao cho mỗi người một nửa.

Sau khi thông tin này đến tai người dân địa phương, nhiều người cho rằng ông T. và bà Đ. đều quá nhỏ nhặt, cố chấp.

“Dù sao hai người cũng có một thời gian góp gạo thổi cơm chung, đầu gối tay ấp. Dẫu hết tình, cạn nghĩa cũng không nên quá “cạn tàu ráo máng” với nhau như vậy. Để đến khi ra đường có vô tình gặp nhau thì cũng không phải lánh mặt nhau như kẻ thù”.- một người dân địa phương chia sẻ.

Vân Canh