Tôi choáng nặng khi nghe Kiên nói, đám cưới được mấy ngày, đầu óc tôi vẫn không thôi nghĩ về chuyện đó, cảm thấy đau lòng vô cùng…

Tôi và Kiên yêu nhau hơn 2 năm. Từ lúc tôi đang còn là sinh viên năm 3, còn Kiên đã đi làm, anh hiện là trưởng phòng một công ty chuyên về xuất nhập khẩu, anh hơn tôi 9 tuổi.

Kiên là người khá gia trưởng, truyền thống. Ngay từ hồi yêu nhau anh đã nói trước với tôi, anh không đòi hỏi tôi, nhưng anh thích mẫu phụ nữ kín đáo, biết điều, quan trọng là phải chung thủy, không dễ dãi, chơi bời. Thật sự, anh cũng là người đầu tiên tôi yêu, nên những gì anh yêu cầu, chẳng cần cố tôi cũng đáp ứng được.

Chi vao tam ga giuong trang tinh, anh gan giong: 'Neu no khong do thi co bien khoi nha toi ngay dem nay' - Anh 1

Phải nói, ngoài tính nguyên tắc hơi quá đà thành ra khô khan thì Kiên là người đàn ông tốt. Anh chu đáo, quan tâm tôi, tuy nhiên đôi lúc tôi thấy anh cũng hơi áp đặt, anh lúc nào cũng chỉ muốn tôi làm theo ý anh. Nếu tôi nghe lời thì anh sẽ rất vui vẻ, muốn gì được nấy.

Tôi cũng cân nhắc nhiều, yêu và lấy một người quá gia trưởng, bảo thủ tôi cũng sợ khổ lắm. Nhưng xét ra, anh vẫn còn tốt chán so với nhiều người đàn ông khác. Vậy là khi anh ngỏ lời, tôi đồng ý làm vợ anh.

Đêm tân hôn, bước vào phòng cưới tôi giật mình. Bởi rõ ràng ga đệm hôm hai đứa đi chọn mua là màu đỏ, vậy mà giờ lại phủ ga màu trắng. Tôi ngạc nhiên, hỏi anh. Kiên đáp dửng dưng:

- Thì để kiểm tra chứ làm gì nữa?

- Kiểm tra gì cơ?

- Còn gì nữa, em cố tình hay lơ ngơ thật đấy?

Lúc đấy, tôi thấy choáng váng thật sự, lắp bắp không thành tiếng...

- Em còn đứng đấy làm gì, anh chờ bao năm nay cũng chỉ đến giay phút này thôi, em tắt điện đi.

Chi vao tam ga giuong trang tinh, anh gan giong: 'Neu no khong do thi co bien khoi nha toi ngay dem nay' - Anh 2

- Anh... Hóa ra....anh cũng chỉ đến thế thôi...

Kiên không nói năng gì, nhìn tôi mấy giây rồi chỉ vào tấm ga trắng, gằn giọng:

- Nếu nó không đỏ thì cô biến khỏi nhà tôi ngay đêm nay...

Tôi ứa nước mắt, không ngờ tôi lại yêu và lấy phải một người như thế. Cả đêm hôm ấy, tôi ấm ức, nước mắt cứ rỉ ra.

Tôi còn con gái, nhìn tấm ga nhuốm mấy giọt máu hồng. Kiên lộ rõ vẻ sung sướng. Anh ôm tôi, rồi thut thỉ: "Em đừng buồn, anh chỉ muốn chắc chắn hơn thôi. Giờ biết em còn giữ gìn cho anh, anh vui lắm. Nhất định sau này em sẽ không thiệt thòi gì đâu".

Tôi càng nghĩ càng buồn, cưới xong mấy ngày, không làm thế nào để tâm trạng vui lên được. Nghĩ đến việc chung sống với chồng cả đời, sao tôi thấy mỏi mệt quá vậy. Liệu rằng sau chuyện này, còn những chuyện gì khiến tôi phải suy nghĩ, tổn thương thêm nhiều nữa?

Vi Hà/Khoevadep