GD&TĐ - Chứng bệnh xương thủy tinh quái ác đã biến cậu học trò Trịnh Xuân Nghĩa thành con người tàn tật.

Cau be xuong thuy tinh va hanh trinh vuot len so phan. - Anh 1

Em Nghĩa đang Ngồi học

Nhưng nghị lực sống và khát khao được đến trường đã giúp em dũng cảm chống chọi với số phận và bệnh tật để vươn lên học giỏi.

Di họa “màu da cam.”

Chị Phan Thị Nhàn - Sinh năm 1972, ở xóm Nam Lai (xã Phú Thành, Yên Thành, Nghệ An) kết duyên với anh Trịnh Xuân Ngoạn (Sinh năm 1973) người cùng làng .

Ngày 26/5/1999, họ vui mừng chào đón đứa con trai đầu lòng Trịnh Xuân Nghĩa ra đời. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, đứa bé sinh ra èo uột, thân thể bị dị dạng.

Vợ chồng chị đau đớn đưa con đi khắp các bệnh viện tỉnh- trung ương để điều trị nhưng vô hiệu. Các bác sĩ xác định Nghĩa mắc chứng bệnh xương thủy tinh khó có thể cứu chữa.

Hơn 2 năm trời con nằm viện, tiền bạc trong nhà đều đội nón ra đi, vợ chồng chị phải gạt nước mắt đưa con về nhà. Chị Nhàn nghẹn ngào: “Lúc mới sinh, cháu bị lở loét toàn thân, rồi khóc cả ngày lẫn đêm gần một năm trời.

Bố mẹ, ông bà phải thay nhau bế trên tay, cứ đặt xuống là cháu khóc. Từ khi 5 tháng tuổi đến nay cháu trượt ngã gãy xương trên vài chục bận. Mỗi bận như vậy lại phải đem đi bệnh viện bó bột. Nhìn con đau đớn mà xót xa, nhưng chúng tôi lực bất tòng tâm”.

Năm 2002 chị Nhàn tiếp tục sinh con gái thứ hai là Trịnh Thị Ngân, nhưng rồi cháu bé cũng mắc chứng bệnh như anh trai mình. Khi biết đứa con thứ hai cũng bị tật nguyền, chị Nhàn ngất ngay trên bàn đẻ...

Một nách 2 đứa con tật nguyền, nỗi bất hạnh, cơ cực của cuộc đời khiến chị đau khổ người gầy như xác ve. Nhưng khát khao có một đứa con khỏe mạnh vẫn luôn thường trực trong vợ chồng chị. 7 năm sau, chị Nhàn lại sinh tiếp con gái thứ ba. Lần này cũng vậy, đứa bé vẫn là bản sao bệnh xương thủy tinh của anh chị mình.

Không còn nước mắt để khóc cho những bất hạnh và nỗi đau liên tiếp ập xuống gia đình, chị Nhàn ốm liệt giường hàng tháng trời. Cũng vào thời gian đó anh Ngoạn bỗng dưng đổ bệnh, không làm được việc gì. Cuộc sống gia đình chị phải nhờ sự đùm bọc sự cưu mang của 2 gia đình nội, ngoại và bà con xóm làng.

Thấy chồng con như vậy, chị Nhàn đã phải “nén” bệnh gắng gượng vùng dậy. Bây giờ tất cả gánh nặng gia đình đều tấp trên đôi vai gầy của chị. Chị phải chạy ngược, chạy xuôi, đi cấy, làm phụ hồ, rồi ra đồng mò ốc, bắt cua... bán kiếm tiền thuốc thang cơm cháo cho chồng con.

Khi về nhà chị lại phải lo vệ sinh chăm sóc, giặt giũ , bón cơm từng đứa một. Vất vả, cơ cực thế nhưng chị chưa hề kêu ca lấy một lời, vẫn yêu chồng, thương con hết mực.

Cau be xuong thuy tinh va hanh trinh vuot len so phan. - Anh 2

Chị Nhàn và 3 đứa con tàn tật

Bà Phương hàng xóm rơm rớm nước mắt khi nói về gia đình chị: “Có lẽ cả huyện ni, chẳng có ai khổ như gia đình chị Nhàn. 3 đứa con bị như thế, nay chồng lại ốm nặng.

Trong khi đó nhà chị ấy đang còn nợ ngân hàng hơn 40 triệu đồng mà không có khả năng chi trả. Không biết rồi đây chị ấy có trụ được không?”

Tìm hiểu về nguyên nhân gây ra căn bệnh quái ác cho 3 cháu bé, được biết ông Trịnh Xuân Thí ( 70 tuổi, ông nội cháu Nghĩa) là thương binh chống Mỹ hạng 3/4.

Sau khi bị thương ở chiến trường Quảng Trị, ông được chuyển về tuyến sau và xuất ngũ trở về địa phương. Ông lấy vợ và sinh được 8 người con nhưng trong đó 3 người bị di chứng của chất độc màu da cam.

Anh Ngoạn là con thứ tư, may mắn nằm trong những người lành lặn. Nhưng, năm 2009, có đợt khám chất độc màu da cam của tỉnh Nghệ An, anh Ngoạn nghi ngờ mình bị nhiễm chất độc da cam nên đã đi xét nghiệm.

Các bác sĩ xác định anh đã nhiễm chất độc màu da cam. Như vậy, cả 3 đứa con của anh chị là di họa của chất độc màu da cam – điôxin quái ác.

Nghị lực phi thường

Tuy bị bệnh xương thủy tinh, thân thể teo tóp, chiều cao chỉ khoảng 60 – 70 cm, nhưng trí tuệ của 3 cháu con chị Nhàn đều phát triển bình thường.

Năm lên 6 tuổi, thấy bạn bè cùng trang lứa cắp sách tới trường, Trịnh Xuân Nghĩa đòi được đi học. Thương con, nhưng chị Nhàn không thể. Bởi ai sẽ đưa Nghĩa đến trường và với bệnh xương thủy tinh như thế, đến trường sẽ kéo theo nhiều hệ lụy.

Nghĩa buồn lắm, những khi thấy chúng bạn tung tăng đến trường là cậu lại bật khóc. Không được đến trường nhưng khát khao con chữ luôn cháy bỏng trong trái tim cậu bé.

Nghĩa nói: “ Bố mẹ mượn sách vở cho con đi. Con sẽ tự học”. Lúc đầu chị Nhàn tưởng mượn sách vở về chiều lòng con nhưng thật không ngờ, Nghĩa rất sáng dạ. Chỉ hơn 5 tháng tự học có sự giúp đỡ của ông nội, Nghĩa đã đọc thông , viết thạo, làm thành thục các bài toán từ lớp 1 đến lớp 5.

Mỗi lần xem ti vi thấy những tấm gương tàn tật mà vẫn vươn lên học giỏi sống có ích cho mình và cho cộng đồng, Nghĩa lại muốn được đến trường.

Hiểu được nguyện vọng của cháu, ông nội đã bế Nghĩa ra Trường Tiểu học Phú Thành để xin cho cháu được được đi học. Biết được hoàn cảnh và nghị lực của cháu bé, cô giáo Trần Linh Đa – Hiệu trưởng - đã nhận Nghĩa vào học.

12 tuổi, mới bắt đầu học lớp 1, nhưng nghĩa vui lắm. Có lần ngủ mơ lăn trên giường xuống gãy xương tay trái nhưng em vẫn giấu gia đình để được đến trường.

Hàng ngày, bất kể nắng mưa gió bão, người mẹ bế Nghĩa tới trường và xong buổi học lại đón về. Hình ảnh ấy đã làm xúc động học sinh và thầy cô giáo ở mái trường này.

Cô Nguyễn Thị Hà – Chủ nhiệm lớp 4D tâm sự: “Từ khi sinh ra, Nghĩa đã mắc chứng bệnh xương thủy tinh, đụng đâu gãy đó. Nhưng với nghị lực vươn lên, 4 năm qua em liên tục đạt danh hiệu học sinh giỏi của trường”.

Em Nguyễn Hồng Phúc cùng lớp với Nghĩa tâm sự: “Nghĩa bị tàn tật, ngồi học và viết rất khó khăn, vất vả nhưng bạn ấy vẫn vươn lên học giỏi. Chúng em rất khâm phục ý chí và nghị lực của bạn ấy”.

Về nhà Nghĩa còn dạy cho em gái là Trịnh Thị Ngân (11 tuổi). Và hiện nay qua “thầy giáo” Nghĩa, Ngân cũng đã đọc thông, viết thạo. Ngân cũng muốn được đến trường như anh trai nhưng không có ai đưa em đi.

Không những hỏi giỏi tất cả các môn mà Nghĩa còn đam mê máy tính. Hỏi Nghĩa ước mơ của em là gì, Nghĩa hồ hởi cho biết: “ Em ước mơ sau này trở thành một hiệp sĩ công nghệ thông tin để kết nối những người khuyết tất trên thế giới với nhau, giúp đỡ nhau vươn lên trong cuộc sống”.

Nhưng rồi khuôn mặt em chợt chùng xuống: “Nhưng đó chỉ là ước mơ thôi, vì hiện nay em không có máy tính. Nhà em nghèo lắm. Em Ngân nhà em cũng muốn đi học nhưng vẫn không được. Nếu như có chiếc xe lăn chắc em gái em sẽ được đi học. Em thương em gái lắm nhưng cũng không biết làm thế nào được” - Nghĩa khóc.

Những giọt nước mắt của em rơi xuống gò má ngây thơ, rơi xuống đôi chân tật nguyền khiến chúng tôi cũng không cầm được nước mắt.

Vĩ thanh

Những đứa con của chị Nhàn đang ngày đêm vật lộn với căn bệnh xương thủy tinh quái ác để được đến trường. Nhưng khát khao con chữ của các em có thể bị tắt khi gia đình chị Nhàn hiện nay đang vô cùng khó khăn.

Chúng tôi xin ghi lại hoàn cảnh của gia đình chị Phan Thị Nhàn chuyển đến cộng đồng. Hy vọng lòng nhân ái của cộng đồng sẽ giúp đỡ gia đình chị vơi bớt phần nào những bất hạnh, khó khăn trong cuộc sống và tiếp sức cho những em bé đáng thương ấy được cắp sách tới trường.

Không riêng gì gia đình chị Nhàn, chúng tôi luôn quan tâm thăm hỏi tặng quà , quyên góp giúp đỡ những người tàn tật trên địa bàn. Nhưng, sự quan tâm của chính quyền địa phương cũng chỉ ở mức độ nào đó.

Hiện tại hoàn cảnh của gia đình chị Nhàn rất khó khăn. Chúng tôi tha thiết mong muốn những nhà hảo tâm hãy hãy mở rộng vòng tay giúp đỡ cho gia đình chị vượt qua cơn hoạn nạn”

Ông Võ Khắc Điệt _ Chủ tịch UBND xã Phú Thành

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: Em Trịnh Xuân Nghĩa - Lớp 4D Trường Tiểu học Phú Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Hoặc chị Phan Thị Nhàn - Xóm Nam Lai, xã Phú Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.