Tôi ôm lấy nó nước mắt nước mũi chảy tùm lum: “Thôi tao cảm ơn nhưng không cần đâu". Nhưng nó cứ nằng nặc đòi giúp thế là chúng tôi làm đám cưới và rồi...

Ngày tôi muối mặt chạy đến bên thằng bạn thân rồi ôm nó khóc 1 trận chán chê. Nó vẫn vậy vẫn luôn im lặng ngồi nghe tôi khóc. Khóc chán chê rồi tôi ngẩng mặt lên nhìn nói rồi hỏi:

- Mày không hỏi vì sao tao khóc à, sao tao chẳng thấy được an ủi gì vậy?

- Thế mày khóc xong chưa?

- Xong rồi.

- Thoải mái hơn chưa?

- Có chút chút.

- Vậy là được rồi cần gì hỏi nhiều, mà không hỏi thì tao cũng biết mày cãi nhau hoặc chia tay với thằng kia.

- Hu hu sao mày biết, nó đá tao đi theo con khác rồi mày à.

- Ừ, thôi tiếc gì cái thứ đàn ông đó, may cho mày đấy, biết sớm bỏ sớm cho đỡ khổ?

- Nhưng mà mày ơi.

- Gì.

- Tao có bầu rồi.

Nghe đến đó nó vừa uống cốc nước vừa ho sặc sụa:

- Mày… mày bảo cái gì cơ, bầu ư? Mấy tháng rồi.

- Gần 2 tháng.

Xem thêm >>> ‘Chồng ơi cuối tuần này anh về nhà 1 hôm nhé, cứ về rồi em sẽ trả lương cho anh’ và câu chuyện đẫm nước mắt về gia đình mà ai cũng nên đọc

Cau ban tac luoi lam bo dua be trong bung toi 1 tuan va cai ket khong ngo... - Anh 1

(Ảnh minh họa)

- Ôi dời ơi, sao mày ngu vậy hả? Làm ăn sao mà để dính bầu, giờ định làm sao? Bắt nó cưới hay là bỏ thai.

- Nó bùng rồi còn đâu, tao không bỏ đâu tao quyết định làm mẹ đơn thân mày à.

- Ồ hay rồi, đào tạo bao năm mà mày vẫn ngu quá. Giờ thì ngon rồi, tao sắp có cháu rồi đấy nhở.

- Mày không an ủi tao được câu nào à?

- Thế mày muốn an ủi kiểu gì, bảo là mày làm tốt lắm à? Hay là tao sẽ giúp mày đánh thằng kia vỡ mũi.

- Hu hu tao về đây, nói chuyện với mày chán quá.

Nhìn tôi đi về rồi hắn xót xa, đêm đó tôi khóc ướt gối không biết tính sao để nói với bố mẹ. Tôi hay đi chùa nên giờ việc bảo tôi bỏ con là không thể, tôi không đủ can đảm. Hôm sau tôi ốm nằm liệt giường, vừa nghén vừa kiệt sức đang nằm như xác chết thì thằng bạn lóp ngóp đi đến bỏ hộp cháo ra rồi nói:

- Ăn đi còn có sức mà làm mẹ, mày mà cứ như thế thì chết sớm đấy.

Nó luôn vậy, nói năng khó nghe nhưng tình cảm vô cùng. Nó nhìn tôi với ánh mắt thương hại xót xa:

- Thôi đi tao vẫn ổn mà khỏi phải nhìn tao như thế.

- Ừ tao biết mày mạnh mẽ mà, hay chuyển đến ở với tao, tao chăm hai mẹ con mày.

- Tôi đang ăn phụt luôn cả miệng cháo vào mặt nó:

- Mày điên à, mày muốn tao với mày sống thử à? Như thế làm sao mày lấy vợ được thằng điên.

- Ôi trời, mày vừa làm gì với cái mặt tao vậy.

- Tao xin lỗi.

- Tao tính kỹ rồi, ngày xưa con bạn tao cũng bị thế. Nó thuê chú rể cưới tạm rồi sau làm mẹ đơn thân đấy, còn mày giờ tính sao?

- Thuê chú rể ư? Nhưng thuê ai bây giờ, hay tao thuê mày nhé.

- Bố con điên, sao tao với mày cưới nhau được. Bố mẹ đều biết chúng ta là bạn thân mà.

- Ừ tao xin lỗi tao nói sai rồi.

- À hôm qua tao gặp thằng đó rồi, tao đánh nó vỡ mũi giúp mày rồi đấy, thằng đó… không đáng để mày lưu luyến đâu.

- Ừ, tao biết rồi.

Tôi nghén ngẩm ngày càng nhiều, Tuấn luôn bên cạnh chăm sóc. Rồi 1 ngày thấy tôi ngồi ôm bụng khóc nó tặc lưỡi bảo:

- Thôi để tao làm chú rể cho, mình cưới nhau đi. Tao sẽ làm bố đứa bé 1 tuần giúp mày.

Tôi ôm lấy nó nước mắt nước mũi chảy tùm lum: “Thôi tao cảm ơn nhưng không cần đâu, tao nghĩ mình đủ can đảm để đối diện với mọi thứ rồi”.

Sau mấy ngày bàn tới bàn lui cuối cùng tôi gật đầu theo phương án hắn đã bàn ra. Đám cưới sẽ tổ chức đơn giản ở Hà Nội, chúng tôi sẽ không đăng ký kết hôn, chỉ mời 1 ít người thân bạn bè cho qua chuyện. Bố mẹ hai bên nghe hái đứa trình bày cũng khá buồn nhưng rồi họ cũng nhanh chóng thu xếp tổ chức đám cưới cho tôi và Tuấn. Bố mẹ tôi khá buồn và thất vọng về con gái còn bố mẹ Tuấn thì lại vui khi sắp có cháu nội.

Cau ban tac luoi lam bo dua be trong bung toi 1 tuan va cai ket khong ngo... - Anh 2

(Ảnh minh họa)

Tôi mếu máo: “Chết rồi đâm lao thì phải theo lao thôi mày ơi”. Tuấn gật gù: “Ừ, mà đừng kêu mày tao nữa kẻo bị phát hiện bây giờ”. Sau khi đám cưới xong xuôi, tôi về nhà chồng hờ. Bố mẹ Tuấn biết tôi từ lâu nên đối xử rất nhẹ nhàng. Tôi cứ ngồi dúm dó ở phòng khách không dám lên phòng vì ngại.

Nhưng trước sau gì cũng phải lên, khi Tuấn đang tắm thì tôi đi ngó nghiêng phòng rồi tôi chết lặng khi thấy thứ đó trên bàn. Đó là quyển sách chăm sóc sức khỏe bà bầu và con nhỏ. Khi bước ra thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào đó Tuấn ngại ngùng:

- À tao đọc cho biết ấy mà, mày cũng đọc đi vì lần đầu làm mẹ mà chắc nhiều cái chưa biết.

- Ừ.

Tự dưng tôi cảm động vô cùng, thấy người đàn ông đứng trước mặt thật tốt với tôi. Dường như đó không còn là tình bạn mà là tình thân, đêm tân hôn bất đắc dĩ tôi với chú rể hờ ngủ chung giường, hai đứa tâm sự rất nhiều thứ.

- Này Mai Anh, nếu sau này tao không lấy vợ mày với tao cứ sống chung nhé. Tao sẽ làm bố đứa bé.

- Thôi, mày đi lấy vợ đi tao không bắt mày đổ vỏ đâu.

- Tao không muốn cưới vợ nữa, tao với mày cứ sống bên nhau rồi nuôi con nhé. Dù sao tao với mày cũng hiểu nhau rồi mà, tao sợ mày bị trai lừa tao không yên tâm.

- Nhưng mày và tao có yêu nhau đâu.

- Tao… tao có yêu mày chỉ là mày ngu sẵn nên không hiểu thôi.

Tự dưng mặt tôi nóng bừng lên, thấy vui vui tới lạ. Đầu óc mông lung nghĩ đủ điều, thú thật tôi nhận ra ở bên người bạn thân ấy rất ấm áp, rất an toàn bình an và tôi có thể sống thật với chính mình.

Hết 1 tuần, Tuấn vẫn chăm sóc tôi như 1 người chồng. Hắn ta còn đi thuê chung cư mini rộng rãi cho mẹ con tôi ở, 2 đứa ở 2 phòng riêng nhưng vẫn sống chung 1 nhà. Dần dần tôi thấy yêu người đàn ông đó, có những đêm hắn thức cả đêm để bóp chân cho tôi vì tôi bị chuột rút. Hắn học cách làm bố và rủ tôi đi mua sắm nhiều thứ chờ đón đứa bé ra đời. Tôi đã có 1 ông chồng hợp đồng nhưng còn tuyệt vời hơn cả chồng thật. Hắn bảo bao giờ con ra đời hắn sẽ đi đăng ký kết hôn và làm giấy khai sinh cho con tôi theo họ của hắn. Tôi rất hạnh phúc, nhưng liệu tôi làm vậy có nên không, tôi bắt 1 người tốt như hắn đổ vỏ liệu có tàn nhẫn quá không? Tôi nên đồng ý hay từ chối lời đề nghị đó đây?

Theo Motthegioi