Du khách đi thuyền lên chùa Hương.

(Cadn.com.vn) - Tôi là người có nhiều kinh nghiệm cho những chuyến đi, từ những tỉnh tận Tây Bắc, Đông Bắc đến Tây Nguyên, miền Trung và Nam Bộ. Nói văn hoa thì dấu giày của tôi đã in nhiều miền đất của Tổ quốc. Cách tiếp xúc với người địa phương, nơi tôi đã đến quá quen, rồi truyền kinh nghiệm cho người đến sau để tránh khỏi "sững sờ khi thấy tờ hóa đơn tính tiền". Kinh nghiệm đến thế, đôi khi tôi cũng bị sa vào cái vòng của câu hỏi: "Anh là khách du lịch à?" và sau đó là nhuốm màu thương đau vì sự chặt chém theo quan niệm của người buôn bán: "Họ sẽ không ghé chỗ mình lần thứ hai". Việc chặt chém khách du lịch không giới hạn không gian, thời gian, vùng miền. Tùy điều kiện mà bạn sẽ phải trả một khoản tiền vì cái "tội" là khách du lịch của mình.

Tôi thí dụ như vấn đề khách sạn vào mùa cao điểm. Mặc dù chính quyền địa phương luôn cho đường dây nóng, có quyết định xử phạt những khách sạn tăng giá vô tội vạ. Nhưng ở Nha Trang có cách "chữa cháy" rất thông minh. Khi bạn tới một khách sạn nào đó hỏi phòng, dù khách sạn còn phòng nhưng cô lễ tân bảo: "Dạ hết phòng rồi ạ". Sau đó cô ta sẽ sẵn sàng giúp đỡ cho bạn qua một khách sạn khác. Vì như thế cô ta mới ăn được tiền "cò" do giá cả đã được đẩy lên. Trên đường Phạm Văn Đồng (Nha Trang) có rất nhiều nhà hàng hải sản tươi sống quyến rũ du khách, các bác taxi cực kỳ nhiệt tình giới thiệu cho khách những quán ngon, thế là bạn đã vào "rọ" rồi đấy. Nếu bạn hỏi giá cả trước khi ăn, thế nào bạn cũng bị tính lên bởi anh taxi chở bạn tới quán còn ăn thêm khoản tiền cò mồi của quán, đôi khi họ trả tiền công khai trước mặt bạn luôn.

Cai "toi" la khach du lich?! - Anh 1

Ở Hạ Long, tôi bị vào mê hồn trận của bà chủ tàu khi chúng tôi thuê tham quan Vịnh. Bà đã chỉ định chỗ lồng bè quen, tính con cá 6 kg nhưng thực chất chỉ 4 kg với giá 3 triệu đồng. Khi chế biến bà chỉ đưa lên khúc đầu và khúc đuôi, nhưng tính công 600 ngàn đồng, đó là bữa ăn nhớ đời. Lên Đà Lạt, xem bảng giá lẩu là 350 ngàn, kêu thêm rau, thêm mì sợi thì tức khắc cộng thêm 100 ngàn vì hai món đó không có trong cái lẩu. Chuyện cái lẩu chỉ có... nước, những món phụ bị tính vô tư thì Vũng Tàu đã từng xảy ra.

Phải hỏi giá khi đến chỗ lạ, đó là câu nằm lòng của tôi khi dặn bạn bè. Nhưng thật ra thì dẫu bạn cẩn thận tới đâu, bạn vẫn phải gặp những người thích chặt chém khách du lịch. Chẳng hạn như bà chủ tàu trên Vịnh Hạ Long, có ai ngờ bà tính công chỉ hấp con cá là 600 ngàn? Cũng thêm ví dụ như một lần chúng tôi đi từ Móng Cái qua Lạng Sơn, dừng lại giữa đường vào một quán ghi là "cà- phê" (ngoài Bắc thường rất ít uống cà phê). Bà chủ rất ngọt ngào, chạy đi mua một lạng cà-phê bột, một hộp sữa (tổng cộng là 28 ngàn), nhiệt tình pha ra cho đoàn chúng tôi gồm 14 người 14 ly cà- phê, hỏi han, chỉ đường thoải mái. Sau đó thoải mái tính 25.000 đồng/ ly cà-phê giống như vào quán xịn, tổng cộng 350 ngàn đồng. Một anh bạn trong đoàn nói: "Cho mấy ông hết cái tật khoe mình đang đi du lịch". Ngay ở Móng Cái, tiện mua gói thuốc ngay trước cửa khách sạn, chúng tôi bị tính 30.000 đồng, hôm sau ghé mua tiệm cách đó 5 mét chỉ có 20.000 đồng...

Khi thấy khách du lịch là nghĩ đến chuyện họ chỉ tới một lần, cứ thế mà chặt chém với một số người ở những nơi đông đảo khách đã tạo tâm lý bất an cho du khách, và điều đó hoàn toàn có thật. Vì thế, ngành du lịch bị ảnh hưởng ít nhiều, khách du lịch luôn ở tâm trạng đối phó bằng cách phải "hỏi giá" hoặc nhờ người địa phương hướng dẫn. Khách du lịch không nghèo đi, nhưng những người buôn bán ấy khiến cho ngành Du lịch của địa phương mình nghèo đi.

Khuê Việt Trường