Hôm vừa rồi em được dự cái hội nghị gặp gỡ doanh nhân, trong đó có đề cập đến công tác phát triển đoàn viên công đoàn, thành lập Công đoàn cơ sở, thấy nhiều ý kiến chí lý lắm bác ạ!

- Lại vẫn chuyện khó khăn về thuế, tiền thuê mặt bằng, thủ tục hành chính rườm ra, phiền nhiễu, rồi lao động chưa thiết tha và hiểu hết vai trò của tổ chức Công đoàn chứ gì?

- Đã đành thế. Nhưng có nỗi khổ này, em nghĩ ta cũng nên bàn một chút.

- Cái chuyện sắp tới hàng loạt hiệp định đơn phương, đa phương được ký kết, doanh nghiệp trong nước sẽ khó cạnh tranh phải không?

“Cai kho bo cai khon” - Anh 1

- Cũng đã đành thế, nhưng chuyện này to tát quá, ở phạm vi em và bác đâu dám bàn tới.

- Thế chuyện gì, chú cứ dấm dẳng mãi thế?

-Thì bác cứ đặt câu hỏi hoài có cho em nói đâu. Em muốn bàn với bác cái chuyện “nhảy việc”, khiến nhiều doanh nghiệp lao đao về nguồn lao động. Một khi nguồn lao động không ổn định cũng khó phát triển đoàn viên CĐ lắm.

-Chú nói lạ, lao động thất nghiệp đầy ra đấy, làm gì có chuyện thiếu lao động. Chẳng qua là có vấn đề gì thôi.

-Bác tính, lao động vừa tuyển mất bao thời gian, tiền của đào tạo, vậy mà làm vừa quen việc lại nghỉ chẳng cần lý do gì cả.

-Chú muốn nói đến anh lao động da giầy, dệt may chứ gì? Đành rằng lực lượng lao động này chủ yếu xuất phát từ lao động nông nghiệp, mà ta thường nói đùa là “công nhân áo nâu”, ý thức tổ chức còn hạn chế. Nhưng rõ ràng tớ thấy có vấn đề đãi ngộ ở đây.

-Bác nói vậy là do thu nhập thấp quá, công nhân không đủ sống nên họ bỏ chứ gì? Em lại nghĩ, đó cũng là nguyên nhân nhưng cốt lõi là cái chế tài ràng buộc giữa NLĐ với DN và giữa DN với NLĐ còn lỏng.

-Rõ quá còn gì. NLĐ được DN đào tạo thì trước hết phải gắn bó với DN, ngược lại DN cũng cần có các chính sách để giữ chân NLĐ. Chú tính, làm việc mà không đủ sống thì cũng khó gắn bó được.

-Chuyện này chẳng cứ đối với “công nhân áo nâu”, mà nhiều cán bộ được chi tiền ngân sách đi học nước ngoài, được đào tạo nâng cao cũng không trở về cơ quan cũ để cống hiến. Những trường hợp này, em dám chắc không phải vì “không đủ sống”.

-Rất đúng, nhưng cũng cần xem lại cách dùng nhân tài của ta. Quay lại việc hàng loạt lao động phổ thông bỏ việc, ngoài việc ý thức của NLĐ cũng nên có các biện pháp làm sao để NLĐ gắn bó với DN.

-Vấn đề chính để công nhân gắn bó với DN là chế độ đãi ngộ, mà một khi DN chưa mạnh thì đãi ngộ cũng khó.

-Khó gì thì khó, trong mọi vấn đề đều phải hài hòa quyền lợi và nghĩa vụ, y như cái “quan hệ biện chứng” của ông Mác ấy?

-Bác có vẻ thuộc triết học nhỉ. Nhưng giữa lý thuyết và thực tiễn là cả khoảng cách dài, thành ra cứ luẩn quẩn với câu “cái khó bó cái khôn”.

THIỆN TÂM