Chúng em thường xuyên cãi vã, xung đột nhưng họ vẫn bám chặt nhau. Chuyện càng nghiêm trọng hơn vì cách đây vài tháng, cô ta ly hôn và đang một mình nuôi con với sự hỗ trợ của… chồng em.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Em lấy chồng ba năm, có một con gái. Ba năm hôn nhân em phải sống quay quắt trong tủi hờn, ghen tuông. Quan hệ vợ chồng nhạt nhẽo, hờ hững vì mọi quan tâm của chồng em đều dồn hết cho người yêu cũ. Càng ngày em càng có cảm giác anh như không phải chồng mình.

Trước khi cưới, em không hề biết anh đã có một cuộc tình sâu nặng như thế. Về sống chung, em mới phát hiện mọi thư từ, hình ảnh, kỷ vật của cuộc tình này được anh cất giấu cẩn thận. Tìm hiểu kỹ, em phát hiện anh và cô ta từng ăn ở với nhau đến phải bỏ thai từ thời đại học. Vì gia đình anh không chấp nhận gia đình cô ta, tuyên bố sẽ từ con nếu không nghe lời, nên ra trường họ chia tay, người lấy vợ, kẻ lấy chồng.

Mâu thuẫn vợ chồng phát sinh từ lúc em mới mang thai, vì hai người nối lại liên lạc. Chúng em thường xuyên cãi vã, xung đột nhưng họ vẫn bám chặt nhau. Chuyện càng nghiêm trọng hơn vì cách đây vài tháng, cô ta ly hôn và đang một mình nuôi con với sự hỗ trợ của… chồng em.

Em nghẹn đắng nhưng bất lực. Có lúc em muốn đạp đổ cuộc hôn nhân hiện tại nhưng nhìn đứa con gái nhỏ lại không đủ can đảm. Chồng đã không còn là chồng mình, gia đình chỉ còn cái vỏ, em phải làm sao?

Thúy (Bình Dương)

Cach day vai thang, co ta ly hon va nuoi con mot minh voi su ho tro cua chong em... - Anh 1

Ảnh mang tính chất minh họa. Internet

Em Thúy mến,

Có thể nói ngay là hôn nhân của em đã thật sự bế tắc. Nếu người chồng chỉ ham chuyện trăng hoa, chạy theo của lạ thì còn nhiều hy vọng níu kéo; nhưng với chồng em, đó lại là một cuộc tình “chặt không đứt, bứt không ra”.

Kết hôn với em có lẽ chỉ là giải pháp để tìm quên cuộc tình ngang trái, chứ không hề có tình yêu. Vì thế, hôn nhân của em như nhà xây trên cát, chỉ một thoáng gió là đổ sụp. Gia đình em, đúng như em nhận thấy, chỉ có cái vỏ, vì chồng em không quan tâm đến vợ con mà chỉ tập trung vào mối quan hệ với người cũ.

Chuyện ngoại tình của anh ấy, về bản chất, không phải là phản bội, thay lòng hay ham muốn nhất thời mà là nối lại tình xưa. Trong suy nghĩ của nhiều người, cái mình từng vuột mất bao giờ cũng là cái được khao khát nhất, đẹp nhất, quý giá nhất. Chồng em lại chưa bao giờ thôi nhớ thương, nuối tiếc người cũ, vẫn lưu giữ mọi kỷ niệm bên mình.

Khi họ đã kết nối lại, cô ấy còn đang trong cảnh hôn nhân đổ vỡ; thì vì tình, vì nghĩa, chồng em dứt khoát không thể quay lưng. Vướng vào cuộc hôn nhân lạnh lẽo này, nếu có trách, em nên tự trách mình trước. Em hấp tấp kết hôn mà không tìm hiểu kỹ, không biết gì về quá khứ của người sẽ làm chồng mình.

Quan trọng hơn là em đã không nhận ra anh ấy chẳng có chút tình yêu nào dành cho mình. Làm sao tìm thấy hạnh phúc bên nhau từ một khởi điểm như thế? Ngay lúc này, dù em có làm thế nào cũng chẳng thể kéo chồng quay lại được. Anh ấy đang đắm chìm trong tâm trạng phải bù đắp, phải “chịu trách nhiệm” với cuộc sống của người yêu cũ.

Cô ấy thì không đơn giản chỉ là người tự do, mà có thể còn đang xem chồng em là cái phao cứu sinh, phải bám chặt cho qua cơn giông bão của đổ vỡ hôn nhân. Em - dù là vợ chính thức, dù đã có con chung, vẫn bị đẩy vào vị trí của người thứ ba, bị gạt ra bên lề cuộc tình đang hồi sinh mãnh liệt của họ.

Chồng đã không còn là chồng mình, có muốn giữ cũng chẳng được, lối thoát duy nhất của em chỉ có thể là ôm con làm lại từ đầu. Có ép mình bám giữ cũng chỉ là tiếp nối những tủi hờn, ghen tuông. Dù đau đớn nhưng đây chính là một bài học lớn cho em. Hôn nhân bao giờ cũng cần được bắt đầu từ tình yêu thật sự.

Hạnh Dung ( hanhdung@baophunu.org.vn )