Ban đầu khi mới tiếp xúc với chị, tôi cũng không có định kiến gì về việc chị sinh ngày rằm hay ngày thường. Thế nhưng, càng tiếp xúc nhiều tôi đã vỡ ra được nhiều điều….

Mặc dù đã đi làm nhưng tôi vẫn sống cùng anh trai và chị dâu, hằng ngày nhìn anh chị cãi vã, khẩu chiến từ những chuyện nhỏ nhặt nhất cũng khiến tôi cảm thấy mệt mỏi lắm rồi. Thiết nghĩ nếu lấy chồng thì cuộc sống gia đình của mình cũng như vậy sao?

Anh chị tôi kết hôn chưa được 2 năm và đã có một cô công chúa kháu khỉnh. Tuy nhiên, cuộc sống gia đình hầu như không lúc nào được êm ả vì chị dâu tôi là người cố chấp và ích kỉ.

Năm đầu tiên chị về làm dâu, dịp tết đến, chị đi làm đến 29 tết mới về, tất cả mọi chuyện lo sắm tết, dọn dẹp nhà cửa đều mẹ và hai anh em tôi đã đảm nhiệm. Mẹ tôi vốn là người hiền lành và không hủ tục nên cũng không quan niệm con dâu phải có trách nhiệm lo sắm tết hay gì cả.

Trở lại câu chuyện của chị, mặc dù 29 tết mới về nhưng chị không về nhà chồng trước mà chị về thẳng nhà bố mẹ đẻ để ăn tất niên. Điều đó cũng không ai trách được vì tất niên bố mẹ nào cũng muốn có đông đủ con cái.

Ca nha dieu dung vi co con dau "sinh ngay Ram” - Anh 1

Tôi cũng đã nhiều lần góp ý với anh tôi về thái độ sống của chị, thế nhưng anh tôi chỉ gạt đi và nói rằng: “Để anh dạy từ từ”. Thế nhưng cái từ từ của anh đã không kịp nữa rồi. (Ảnh minh họa)

Ngày 30 tết, nhà tôi cũng cúng tất niên vào buổi sáng, ăn uống xong xuôi chị bảo với anh tôi là phải về nhà đẻ để gói bánh cho mẹ. Trong khi đó mẹ chồng chị cũng một mình ở nhà lọ mọ gói bánh một mình sao chị không một lời hỏi thăm.

Mặc cho anh tôi không đồng ý cho đi, nhưng chị vẫn kiên quyết về bằng được, chị gọi em gái chị lên đón về nhà đẻ. Đến tối chị còn gọi anh tôi xuống đón, nhưng anh không đi, cuối cùng chị cũng phải tự mò về, khi anh tôi nói chị vẫn còn cố cãi, cuộc cãi vã kéo dài đến gần giao thừa thì chị bỏ vào phòng đóng sầm cửa lại. Đến giao thừa, lúc mẹ tôi làm lễ cúng, chị cũng không thèm dậy thắp cho bố tôi 1 nén nhang. Thế là năm ấy coi như là không có tết.

Hết tết, chúng tôi lại khăn gói đi làm. Bố tôi đã mất, mẹ ở nhà một mình thế nhưng chưa một lần chị chủ động gọi điện về hỏi thăm sức khỏe của mẹ tôi, thậm chí mẹ tôi có gọi chị cũng không nghe. Vì là anh, em ở cùng nhau nên mẹ tôi cũng thường gửi gạo sạch, rau sạch xuống cho chúng tôi, cũng chỉ mong con cháu có được bữa ăn ngon lành và đảm bảo. Mặc dù nhận được đồ hay không chị cũng không gọi về cám ơn mẹ lấy một câu.

Tôi cũng đã nhiều lần góp ý với anh tôi về thái độ sống của chị, thế nhưng anh tôi chỉ gạt đi và nói rằng: “Để anh dạy từ từ”. Thế nhưng cái từ từ của anh đã không kịp nữa rồi.

Có một lần, hai vợ chồng mâu thuẫn vì cái lý do hết sức nực cười đó là: “Con khóc ăn vạ”. Hôm đó là sáng chủ nhật, cả nhà đang ngồi xem tivi, thì cháu tôi nó đòi đi chơi, nhưng anh chưa kịp bế, cháu liền lăn ra ăn vạ, mà bình thường thì ngày nào nó cũng phải khóc ăn vạ năm – ba lần là ít. Chị dâu đang pha sữa thấy thế liền đi lại, xốc con bé lên và buông lời chửi đổng với anh.

Là người đàn ông ai chẳng có cái sĩ diện của mình. Khi nghe chị nói thế anh tôi cũng đã lớn tiếng quát, nhưng chị vẫn cố tình nói thêm. Bực mình anh mới tát cho chị một cái coi như để cảnh cáo. Thế nhưng chị cũng chẳng vừa, chị cũng lấy dép phi thẳng mặt anh. Hai bên xô đẩy một hồi thì được mọi người can ngăn.

Ca nha dieu dung vi co con dau "sinh ngay Ram” - Anh 2

Cho dù, hơn một năm nay anh tôi phải nai lưng đi làm để đảm bảo cuộc sống đầy đủ cho cả hai mẹ con. (Ảnh minh họa)

Mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc vì tất cả đều im lặng, không ai nói thêm một câu gì nữa. Anh trở lại bàn làm việc, chị bế con đi ra ngoài. Chuyện chẳng có gì đáng để bàn nếu như chị không quay lại cầm cây sắt và đánh vào người anh 1 cái như trời giáng. Bị đánh bất ngờ anh cũng ức chế vùng lên tát cho chị vài cái, nhưng sẵn cây gậy trên tay, chị không thương xót giáng một cái nữa vào giữa đầu anh đến móp cả cái gậy sắt. Hai bên lại lao vào xô sát, giằng xe nhau.

Trước đây tôi đã từng ghét chị, không thích chị vì thái độ sống của chị đối với gia đình tôi, nhưng giờ đây tôi còn cảm thấy sợ hãi con người chị hơn là ghét bỏ. Là vợ, nhưng chị chưa một lần chịu nhịn, chưa một lần biết quan tâm đến gia đình chồng. Chị ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến quyền lợi của bản thân chị.

Cho dù, hơn một năm nay anh tôi phải nai lưng đi làm để đảm bảo cuộc sống đầy đủ cho cả hai mẹ con. Thế nhưng có lẽ như vậy với chị vẫn là chưa đủ, hằng ngày đi làm về vội bỏ cái cặp xuống là anh lại vội xắn tay áo lao vào bếp nấu cơm. Đối nội, đối ngoại anh cũng lo chu toàn. Vậy mà chỉ vì cay cú khi bị chồng tát cảnh cáo mà chị nỡ “đánh chồng” không thương tiếc.

Thực sự thì giờ tôi mấy thấm thía câu nói của các cụ “Trai mùng một – Gái hôm rằm”.

Eva tám là nơi chị em tâm sự, chia sẻ những câu chuyện, những vấn đề khúc mắc về hôn nhân, gia đình, cuộc sống, kinh nghiệm kinh doanh, làm giàu.

Hãy gửi tâm sự về địa chỉ chiase@khampha.vn để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân thành của chị em.

Bài viết của các bạn sẽ được chọn đăng trên chuyên mục nếu phù hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin cá nhân.

Theo Độc giả giấu tên (Khám phá)