Lá thư gửi mẹ nhòa nước mắt, không còn rõ nét chữ của nữ sinh 15 tuổi đã đạt giải nhất cuộc thi Thư gửi mẹ hiền do Huyện đoàn Anh Sơn, Nghệ An tổ chức.

Buc thu gui me dam nuoc mat cua nu sinh mo coi - Anh 1

Nữ sinh Nguyễn Anh Thư

“Mẹ ơi, hôm nay trời lại mưa rồi mẹ ạ. Con sợ mưa đêm, bởi đó cũng là lúc con cô đơn nhất, con sợ ở cái thế giới xa xôi ấy mẹ bị ướt, mẹ bị lạnh vì mưa. Mẹ à, đã bao đêm rồi đôi mi của con cứ ướt nhòa đi vì nước mắt bởi đôi mắt buồn của mẹ, bờ vai ấm áp của mẹ cứ hiện lên trong ký ức con”, em Nguyễn Anh Thư (học sinh lớp 9A, Trường THCS Anh Sơn, huyện Anh Sơn, Nghệ An) mở đầu bức thư dài hơn 4 trang gửi người mẹ đã mất của mình.

Anh Thư cho biết, bức thư được viết vào một đêm mưa gió trung tuần tháng 9, ít ngày sau khi Trường THCS Anh Sơn phổ biến thể lệ cuộc thi “Thư gửi mẹ”. Một mình trong đêm mưa đã làm cho biết bao ký ức về người mẹ đã mất vì bạo bệnh cách đây 2 năm bỗng òa về.

“Con nhớ, nhớ biết bao những ngày mưa như thế, mẹ cùng con ngồi lại bên chiếc cửa sổ thân thuộc ấy để trò chuyện. Nào là không biết giờ này bố đã ngủ chưa con nhỉ. Nào là, mẹ ơi hồi sáng con mới được điểm 10 môn văn... Chuyện vui, chuyện buồn, con với mẹ đều tâm sự cùng nhau. Những hạt mưa tí tách như cùng vui, cùng buồn với ta mẹ nhỉ! Ấm áp thật”, Anh Thư viết tiếp những dòng thư gửi mẹ kính yêu.

Thế nhưng, những điều giản dị thân thương ấy chỉ còn lại trong ký ức của Anh Thư. Cô bé tiếp tục lá thư với những lời hỏi thăm sức khỏe mẹ của mình nơi chín suối. Thế rồi, nước mắt cứ thế rơi không kìm nén được trên đôi mắt đã đỏ hoe, làm nhòe cả trang giấy.

Buc thu gui me dam nuoc mat cua nu sinh mo coi - Anh 2

Nữ sinh Nguyễn Anh Thư đạt giải nhất cuộc thi Thư gửi mẹ hiền

Rồi Anh Thư viết tiếp những lời oán hận căn bệnh quái ác đã cướp mất người quan trọng nhất cuộc đời em. Để giờ đây mỗi khi gặp khó khăn, thất bại, em không còn bờ vai để dựa vào. Mỗi buổi tan trường trở về nhà, em đều cất hai tiếng thân thương gọi mẹ, nhưng không thấy ai trả lời, những lúc áo bị rách không có mẹ chắp vá...

Là con thứ 2 trong gia đình có 2 chị em, lên 13 tuổi, Anh Thư đã phải sống tự lập một mình khi mẹ qua đời vì bệnh hiểm nghèo, bố đi làm ăn xa, chị gái cũng đi học xa nhà. “Nhìn những đứa trẻ cùng tuổi, được mẹ chúng âu yếm, yêu thương, được nằm trong lòng mẹ để nghe mẹ kể về những câu chuyện ngày xửa, ngày xưa, sao mà chạnh lòng thế!”, cô bé viết.

“Mẹ của con ơi, bây giờ con trưởng thành hơn nhiều rồi, đã tự chăm sóc được bản thân, biết chăm sóc người thân khi bị ốm, đặc biệt là tự tay nấu những món ăn cho gia đình. Điều mà khi mẹ còn sống con chưa bao giờ làm được...”, Anh Thư viết tiếp.

Nữ sinh sau đó tự trách bản thân đã quá ngang bướng và chưa một lần nói lời yêu thương với mẹ: “Mẹ à, mẹ hãy là một bà tiên hiền dịu và cho con một điều ước nho nhỏ đi mẹ. Con ước bà tiên ấy được sống lại với con 1 ngày để con được chăm sóc bà - Việc mà trước đây con chưa từng làm…”.

Cuối thư, nữ sinh mồ côi viết: "Kiếp sau, dù sao đi nữa, mẹ sẽ mãi là mẹ của con. Con thương mẹ nhiều”.

Vượt qua hơn 3.000 bài dự thi của học sinh trong huyện Anh Sơn, bức thư của Anh Thư đã được Huyện đoàn trao giải nhất cuộc thi “Thư gửi mẹ hiền”. Anh Nguyễn Đình Hà, Bí thư Huyện đoàn Anh Sơn, cho biết, bức thư của Anh Thư đã gây được xúc động mạnh và lấy không ít nước mắt của ban giám khảo.

“Đây là lần đầu em viết thư cho mẹ với cả tấm lòng của mình. Em đã khóc rất nhiều khi ngồi viết bức thư này do những kỷ niệm về mẹ cứ ùa về. Thực sự em cũng rất bất ngờ khi biết mình đoạt được giải thưởng như vậy”, Anh Thư nói và cho biết khi đem bức thư lên nộp thì cô chủ nhiệm yêu cầu đem về viết lại vì chữ bị nhòe hết không đọc được.

Nói về cô học trò của mình, cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Bắc đánh giá Anh Thư là một học sinh ngoan, lễ phép. Dù hoàn cảnh gia đình khó khăn, thiếu bàn tay chăm sóc của cả cha lẫn mẹ nhưng Anh Thư rất nỗ lực trong học tập.

Phan Ngọc