Một năm nay, anh lại đi biền biệt, không đưa cho tôi một xu nào để nuôi con...

Câu chuyện của tôi kể có thể hơi dài nhưng mong mọi người hãy dành chút thời gian đọc và cứu tôi với.
Tôi và chồng tôi lấy nhau được gần 10 năm. Ngay từ những ngày đầu, anh không được cả họ nhà tôi ủng hộ vì anh chậm chạp, ăn nói ngoại giao kém, chưa tốt nghiệp đại học, không bằng cấp, không có công ăn việc làm, không có nhà ở Hà Nội. Còn tôi đã đỗ công chức nhà nước, nhanh nhẹn và tháo vát nhưng vì tôi bướng bỉnh quá mà cuối cùng, mọi người đành chấp nhận và lo cho chúng tôi đám cưới bằng bạn bằng bè.

Trong 4 năm đầu, chúng tôi có hai con xinh xắn và đáng yêu: một trai, một gái nhưng ngay từ khi tôi chửa bé đầu tiên, anh đã bỏ nhà đi với lý do vợ chồng cãi nhau. Tuổi trẻ khiến tôi hoảng loạn, vác bụng bầu đi lang thang tìm chồng nhưng đến khi còn vài ngày sinh cháu thì anh về. Vì con, tôi bỏ qua. Con được 1 tuổi, anh lại đi khỏi nhà vì tôi phát hiện anh có điều khuất tất trong tình cảm. Tôi lại đi tìm. Nhờ trời thương mà tôi có người giúp đỡ từ những việc tưởng chừng như không thể để bắt gặp chồng và gái đang ngồi ăn chơi ở chốn xa hẳn nơi mẹ con tôi ở. Chồng tôi lại rũ bỏ gái và quay về với gia đình. Tôi lại không tra cứu lại vì con, vì muốn êm ấm cho gia đình. Việc đi chơi không lo nghĩ cho gia đình và con cái tất thảy là 6 lần. Có lần, tôi phải gửi cả tiền vào tài khoản của bạn anh để anh có tiền mua vé bay ra Hà Nội sau khi có ý là muốn về với gia đình.

Bố mẹ tôi luôn hỗ trợ từ việc nuôi đỡ cháu lớn, chăm lo ốm đau, sinh con rồi mua nhà ở cho vợ chồng tôi, kể cả việc làm ăn của anh cũng được bố mẹ tôi giúp rất nhiều. Quan niệm của ông bà khi đã là con trong nhà thì phải yêu thương lo lắng thật sự, có thế con gái mình mới không khổ. Nhưng bố mẹ tôi đâu có biết. Sau quá nhiều biến động kinh khủng, đã có lúc, tôi uống thuốc tự vẫn nhưng tôi chưa được chết.

Một năm nay, anh lại đi biền biệt, không đưa cho tôi một xu nào để nuôi con, không chăm lo cho con cái. Thậm chí, anh còn lấy trộm vàng của tôi và sống cùng gái bên ngoài ngay sau hôm quyết định nhờ bố mẹ tôi chuyển quyền sở hữu ngôi nhà chúng tôi đang ở cho hai con.

Tháng trước, anh vác đồ đạc về, ý là muốn vì cuộc sống con cái, gia đình. Nhìn những vết cào ở cổ bị rớm máu rất nhiều, tôi tin là anh từ bỏ gái để về cùng gia đình. Tôi bỏ qua và chấp nhận vì con chứ con tim tôi không biết bao lần rỉ máu rồi. Vài ngày sau, anh nói anh đi làm ở xa, tôi đưa cho anh 500.000 đồng đi đường vì bản thân tôi hàng năm nay phải cân đong đo đếm lo cho các con, không phải lúc nào cũng rủng rỉnh tiền. Tôi còn đang tính sẽ vay ít tiền cho anh mua chiếc xe máy để đi lại vì trong thòi gian anh đi lang chạ đã bị bạn lừa cắm mất xe. Vậy mà đêm qua, khi tôi gọi điện thoại thì người đàn bà khác nghe máy của chồng tôi.

Tôi một lần nữa bị dao cứa như mọi lần và anh chọn giải pháp là tắt điện thoại, không nghe máy nữa. Người bạn của anh nói rằng tôi tài giỏi hơn chồng, lo mọi việc trong nhà từ A đến Z. Chồng tôi không tự tin, luôn ăn bám, nhờ vả nhà ngoại nên anh tự ti và đi khỏi nhà. Anh vập vào cặp toàn đứa không ra gì, toàn gái già, ave nên anh được chu cấp thêm tiền ăn chơi. Tôi nghe mà đau lòng quá.

Đêm qua, tôi cảm thấy mình gục ngã. Tôi đã cố chấp nhận vì con, hy sinh vì con để chịu đựng tất cả nhưng hình như ông trời luôn là khó tôi. Tôi muốn chết vì tôi chỉ muốn cuộc sống đi làm hàng ngày về, cơm nước cho chồng, cho con, ăn xong cả nhà quây quần hoặc vợ chồng cho con cái đi chơi... Vậy mà với tôi xa xỉ quá. Nhìn những ông bố đi ngoài đường chăm cho con, đưa con đi học, đi chơi, đi khám bệnh là tôi nghĩ về mình, về con và chỉ biết khóc. Đến chồng còn như vậy thì hỏi còn ai thương tôi, thương con tôi và cho chúng cuộc sống như tôi mong được nữa đây? Tôi thấy mình bế tắc quá.

Nothing

* Gửi tâm sực của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.