Thờ ơ với lời cảnh báo của con, vợ chồng Tấn vẫn tiếp tục đánh chửi nhau như tập trận để rồi 2 năm sau thì phải hối hận, khóc thét khi thấy con bé làm việc này trong phòng kín.

Trước kia khi yêu Tấn và Lan được ví như cặp đôi ngôn tình, ấy vậy mà sau 3 năm kết hôn thì họ lại thay đổi hoàn toàn. Hay cãi cọ, đánh chửi nhau như cơm bữa. Lý do là vì chuyện tiền nong, ghen tuông này nọ. Vợ chồng Tấn thì không ai chịu nhịn ai, cứ điên lên là cầm gậy gộc đuổi đánh nhau khắp nhà mặc kệ đứa con gái bé bỏng chứng kiến cảnh đó khóc ầm ĩ lên.

Suốt năm nay qua năm khác vợ chồng Tấn vẫn thế, vẫn đánh chửi nhau ầm ĩ khắp xóm khiến hàng xóm ai cũng chịu thua và mặc kệ nhà Tấn muốn chửi nhau thế nào thì chửi. Lên lên trong tiếng chửi, tiếng đánh đập của bố mẹ bé Sóc gần như bị tự kỷ, nó rất ít nói hay khóc và cũng rất dễ nổi cáu khi ai đến gần. Con bé mới 10 tuổi nhưng cái gì cũng biết và hay nghĩ ngợi về những điều xa vời. Ai cũng bảo nó lớn trước tuổi, rồi mai này lại giống bố mẹ là nữ tướng cướp ở cái xóm này mà coi.

Thế rồi 1 ngày nọ, Tấn uống rượu say về. Vừa nhìn thấy vợ đang ngồi xem ti vi anh cứ thế cầm cánh điếu cày lao vào đánh chửi vợ như đúng rồi. Không chịu kém cạnh, Lan cũng vơ đồ ném trả rồi chạy khắp nhà khóc lóc, kêu than ầm ĩ nhưng chẳng ai chịu sang ngăn cả.

Nhìn bố mẹ cứ đánh nhau liên miên như vậy, bé Sóc không chịu đựng nổi. Nó mếu máo rồi đập bể bộ cốc chén mà quát ầm lên khiến vợ chồng Tấn dừng lại.

Bo me sung so vi con gai tuyen bo khong lay chong vi ly do khong ai ngo toi - Anh 1

Sau này lớn lên con sẽ không bao giờ lấy chồng (ảnh minh họa)

- Sau này lớn lên con sẽ không bao giờ lấy chồng, bố mẹ sinh con ra để làm gì, để chứng kiến cảnh 2 người đánh chửi nhau thế này ư? Con hận các người.

- Mày trẻ con biết cái gì, đi vào phòng học ngay. Ranh con, học không lo cứ trõ mũi vào chuyện người lớn là sao?

- Rồi bố mẹ sẽ phải hối hận!

Nghĩ đó là lời trẻ con thốt ra rồi lại nhanh quên vợ chồng Tấn chẳng thèm để ý. Ngày hôm sau họ lại sinh sự cãi nhau tiếp, sống trong cảnh chiến tranh không có hồi kết này bé Sóc buồn lắm. Nó buồn vì sự ích kỷ của người lớn, bố mẹ đẻ nó ra nhưng chẳng bao giờ quan tâm, để ý tới cảm xúc của nó cả. Nó thèm 1 gia đình hạnh phúc, thèm những buổi đi dã ngoại gia đình với nhau. Điều mà các bạn thường xuyên làm nhưng với nó là 1 điều quá xa xỉ.

Bẵng đi 1 thời gian, tầm 2 năm sau con bé Sóc đã học cấp 2. Giờ nó đang dậy thì, khá phổng phao và xinh ra trông thấy, nhưng điều nó khiến mọi người khó chịu là sự khó tính và giọt nước mắt của nó. Nó hay khóc, hay nổi cáu với nhưng người bên cạnh mà không ai hiểu lý do vì sao cả.

Thế rồi 1 buổi tối nọ khi vợ chồng Tấn đi liên hoan mãi khuya muộn mới về. Thấy cửa nhà mở mà không thấy con đâu, Lan sợ có trộm vội đi tìm con thì chết đứng khi nhòm vào phòng kín của nó. Trời đất ơi, con bé đang làm cái gì trong phòng kín thế kia? Sao nó có thể mua thuốc ngủ để tự tử như thế chứ? Quá hoảng loạn, Lan xông vào cứu con thì ôi con bé đã nằm sõng xoài dưới sàn nhà, người lạnh toát, xung quanh là thuốc ngủ vương vãi ở bên.

- Sóc, con gái của mẹ. Con mở mắt ra nhìn mẹ đi, đừng làm mẹ sợ như thế? Thằng nào đã làm gì con để con phải ra nông nỗi này. Đừng chết mà con gái.

- Cô điên à, đưa con bé đi viện rửa ruột ngay ngồi đây mà khóc lóc là giết nó đấy.

Sợ tái mặt Lan theo chồng con vào viện ngay tức thì. Ngồi ngoài đợi Lan ôm chặt lấy chồng run sợ, cô sợ con có chuyện gì thì cô sống sao nổi. Sau 1 hồi cấp cứu bác sĩ bảo.

Bo me sung so vi con gai tuyen bo khong lay chong vi ly do khong ai ngo toi - Anh 2

Trời đất ơi, con bé đang làm cái gì trong phòng kín thế kia (ảnh minh họa)

- May anh chị phát hiện kịp thời nên thuốc chưa ngấm, con bé giờ thì ổn rồi. Đợi lát nữa nó tỉnh lại mọi người hãy vào với cháu.

- Ơn giời, con tôi không chết.

Thở phào nhẹ nhõm Lan cảm tạ trời đất, nhìn qua khe cửa thấy con nằm bất động trên giường, gương mặt nhợt nhạt mà Lan xót con quá. Lúc sau con bé tỉnh dậy thấy cả bố và mẹ ở bên, nó rơi nước mắt mà quay mặt vào trong tường trốn tránh ánh mắt của bố mẹ.

- Sóc à, bố mẹ ở đây rồi con đừng sợ. Con nói cho mẹ biết kẻ nào đã khiến con ra nông nỗi này vậy?

- Bố con phải hỏi ư? Vì sao con muốn tự tử 2 người không sao?

- Con có chuyện gì vậy, chia sẻ với bố mẹ đi.

- Vì con không muốn là con của 2 người nữa, không muốn sống trong gia đình suốt ngày đánh chửi nhau như vậy? Con thấy sợ cuộc sống này lắm, có phải con chết bố mẹ sẽ hòa thuận với nhau đúng không? Ít ra là rút bỏ gánh nặng thì đúng hơn bố mẹ nhỉ.

- Sóc, con tìm đến cái chết là vì bố mẹ ư? Bố mẹ sai, sai thật rồi. Từ giờ bố mẹ sẽ hòa thuận với nhau, con đừng nghĩ và làm những điều dại dột này nhé. Con là tất cả của bố mẹ, mất con bố mẹ cũng không sống nổi đâu. Xin con đấy.

- Con không biết, chuyện này là ở bố mẹ quyết định.

Hiểu ra lý do vì sao con bé lại tìm tới cái chết, vợ chồng Tấn nhìn nhau với ánh mắt hối hận và day dứt vô cùng. Ngày trước anh chị cứ nghĩ trẻ con không biết gì, nhưng không họ đã làm tổn thương con bé, khiến con bé có 1 tuổi thơ không mấy vui vẻ gì. Giờ là lúc vợ chồng Tấn thức tỉnh, nhận ra sai lầm của mình. Họ phải sửa trước khi bé Sóc làm điều gì dại dột nữa.

Theo Thảo Nhi/Thể thao và xã hội