Lang thang đi bộ khá lâu, đã mỏi chân mà tôi chưa thấy có chiếc xe ôm hoặc taxi nào. Đường vắng, trời tối dần và bắt đầu có mưa. Bỗng xuất hiện một người đàn bà đi xe máy ngược chiều. Thấy tôi, chị ta giảm ga, quay chiều, tới sát bên cạnh tôi, cất lời: “Anh đi đâu, em chở?”. Tôi nhìn chị bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên. Chị nói tiếp: “Anh ngồi lên đây, em lấy rẻ thôi. Trời tối rồi, lại đang mưa”.

Bi mat nhung manh doi: Gap lai ke cuop tinh - Anh 1

Ảnh minh họa.

Đó là một phụ nữ chừng 40 tuổi, dáng vẻ đậm đà, nước da ngăm ngăm, sạm nắng, khuôn mặt đầy đặn. Qua lời ăn tiếng nói, thấy chị là người lương thiện, có cảm giác yên tâm, tôi đã ngồi lên xe và chủ động nói chuyện với chị: “Là nữ, đi ngoài đường đêm hôm khuya khoắt, chị không ngại sao?”. “Anh bảo chúng nó thấy cái xe của em như thế này cũng phát ngán, không bõ công săn đuổi. Còn nếu vì chuyện khác thì em vừa già, lại xấu xí, cũng không bõ nốt”.

Lúc này, tôi mới để ý đến chiếc xe máy hiệu Angel của chị. Đúng là bây giờ chẳng còn mấy ai đi loại xe rẻ tiền này, trừ những người chở xe ôm. Chị cũng tỏ ra khiêm nhường, tự cho mình là xấu xí, trong khi sự thực cũng chẳng đến nỗi nào. Càng nói chuyện lâu, tôi càng thấy chị tử tế, nói năng dễ nghe, bộc lộ một người ít nhiều được học hành, biết cư xử. “Chẳng giấu gì anh, em học trung cấp, từng làm thủ quỹ cho một cơ quan Nhà nước. Mãi đến cách đây mấy năm, do bị kỷ luật, phải xuống làm tạp vụ, lương bị hạ, em thấy nhục quá nên bỏ việc về nhà. Chẳng biết làm gì kiếm sống, đành làm nghề này, tuy vất vả nhưng kiếm được đều đặn, đủ sống cho hai mẹ con”. “Sao chị không buôn bán, kinh doanh phù hợp với nữ hơn?”. “Em không biết buôn bán. Vả lại, cũng không có vốn. Ngoài chở xe ôm, thỉnh thoảng em đi bỏ mối hàng, cũng kiếm thêm được chút đỉnh”.

Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt. Nhìn hai bên đường không có hàng nào bán áo mưa, tôi đang băn khoăn chưa biết làm thế nào thì bỗng chị dừng xe, lấy áo mưa đưa cho tôi. Tôi cảm ơn nhưng từ chối. Đùn qua đẩy lại, cuối cùng tôi đành mặc chiếc áo mưa và đòi đổi tay lái: Tôi cầm lái, chị ngồi sau. Như vậy, không ai bị ướt. Khi đã thân mật hơn, tôi nói đùa: “Trao tay lái cho tôi, chị không sợ tôi hất xuống đường rồi cướp xe, vọt đi à?”. “Trông mặt mà bắt hình dong chứ anh. Nếu nghi ngại, em đã không chủ động mời anh đi. Gặp phải kẻ xấu thì chẳng cần cầm lái, chúng vẫn cướp gọn”. Rồi chị kể, không ít lần có người sẵn sàng trả tiền rất hậu yêu cầu chở nhưng trông mặt đáng ngờ, chị đành nại lý do để từ chối.

Khi đến nhà người bạn thân, tôi đã mời chị vào chơi, uống nước trước khi quay lại. Nhưng chị từ chối. Trong lúc chị mặc áo mưa, tôi đã kịp đọc tờ giấy bạn tôi ghi lại, nhét ở ổ khóa: “Mình xin lỗi phải đi công tác đột xuất, điện thoại của cậu không sao gọi được. Một tuần nữa mình về, sẽ chủ động tìm cậu...”. Đọc xong, tôi bần thần, không biết nên thế nào. Tôi từ Tuyên Quang về Hà Nội, đã hẹn với bạn. Giờ này mà ra bến ô tô trở lại Tuyên Quang thì không còn xe, lại không có chỗ nào thân để có thể đến chơi...

“Bây giờ anh định thế nào?”, chị hỏi khi biết cảnh ngộ tôi lúc đó. “Chị cho tôi đến một nhà khách nào gần đây nhất để nghỉ qua đêm, sáng mai đi ô tô lên Tuyên”, tôi nhờ vả.

Chị bần thần trong giây lát, rồi như sự nhớ ra điều gì, nói với tôi: “Thôi, thế này đi, anh xem có được không! Chẳng giấu gì anh, em có người bạn thân thiết, không có vợ, đang sống với đứa con trai. Anh ấy quê cũng ở Tuyên Quang, làm nghề chở xe đường dài. Sáng mai, anh ấy nói có xe lên tận Hà Giang. Anh đi luôn thì tiện quá. Giá cả cũng như ngoài bến thôi. Em tin là hai anh sẽ hợp, quý nhau. Anh đỡ phải ngủ trọ phức tạp, tốn kém. Anh ấy lại có thêm một khách”.

Sau khoảnh khắc lưỡng lự, tôi nhận lời. Người đàn ông, sau lời giới thiệu và nói rõ lý do mời khách lạ đến nhà của cô bạn gái, đã tỏ ra vui vẻ, vồn vã đón tôi đúng như lời tiên đoán của chị ta. Nhưng tôi thì sững sờ, không còn tin ở mắt mình nữa. Trước mắt tôi chính là gã đàn ông đã cướp đi người yêu đầu đời của tôi. Anh ta không nhận ra, nhưng tôi thì không thể quên được con người đểu cáng đó, vì khi xưa, tôi biết anh ta mà anh ta lại chưa có dịp biết tôi.

Đại để là giữa lúc tôi và H (khi ấy là một sinh viên nghèo) đang yêu nhau thì anh ta nhảy vào tác động từ phía gia đình khiến cha mẹ cô “vun” con gái cho anh ta, lúc ấy là giám đốc một công ty lớn. H đã nghe theo lời cha mẹ. Khi tôi vẫn chưa hết đau khổ bởi sự phản bội của người yêu thì anh ta đã bỏ rơi H sau khi làm cho cô có thai. Nghe nói về sau, anh ta còn quan hệ kiểu lợi dụng chơi bời như vậy với nhiều cô gái trẻ nữa. Để có tiền, anh ta đã tham ô và phạm nhiều tội lớn khác nên phải vào tù mấy năm. Ra tù, anh ta làm đủ thứ việc để kiếm sống.

Giờ đây gặp lại, tôi ở thế “tiến thoái lưỡng nan”, đành gượng gạo nói chuyện để nghỉ cho qua đêm. Tôi cho rằng người đàn bà chở xe ôm không biết gì về quá khứ của anh ta, vì chị đã nói những lời rất tốt đẹp về ông “bạn” này.

Đêm hôm ấy, tôi trằn trọc không thể ngủ, mắt cứ nhìn lên đỉnh màn, mong trời mau sáng. Còn anh ta thì ngủ ngon lành, ngáy vang nhà như trâu kéo gỗ. Sáng hôm sau, tôi cảm ơn và tìm lý do từ biệt anh ta mà không đi cùng xe lên Tuyên Quang theo thiện chí sắp đặt của chị chở xe “ôm”. Tôi không muốn tiếp xúc với anh ta thêm một phút nào nữa.

Càng quý trọng người đàn bà ấy bao nhiêu thì tôi lại khinh bỉ gã đàn ông “già nhân ngãi non vợ chồng” của chị ấy bấy nhiêu. Sau lần ấy, tôi cứ bị ám ảnh mãi một điều: Liệu chị ấy có tiếp tục là nạn nhân của gã Sở Khanh đó? Tôi có nên nói rõ về con người này để chị ta biết rõ bản chất cùng quá khứ bất hảo của anh ta?

(P.T.T. - Tuyên Quang)

Rất nên, khi anh muốn nối tiếp mối quan hệ quen biết với người đàn bà chở xe ôm tốt bụng đó. Nhưng có thể có khả năng: Người đàn ông kia đã tự nói rõ hết quá khứ của mình - kể cả việc bị đi tù, có nhiều mối tình lăng nhăng - và hiện nay anh ta thực sự muốn “rửa tay gác kiếm”, “cải tà quy chính”, yêu chân thành, có trách nhiệm, muốn gắn bó hết đời với chị ta thì sao? Nếu như vậy thì việc làm tuy xuất phát từ thiện chí của anh lại trở nên thừa, có khi còn khiến chị ấy hiểu nhầm cũng nên. Anh hãy suy xét thật kỹ trước khi làm một việc tốt nhưng ít nhiều cảm tính đó.

Bi mat nhung manh doi: Gap lai ke cuop tinh - Anh 2

Nhà văn-TS. Nguyễn Đình San

N.Đ.S