Mới đây, TAND huyện Hóc Môn (TP.HCM) đã tuyên phạt Nguyễn Thị Niên và Võ Văn Tân mỗi người tám năm tù, Nguyễn Văn Thùy bảy năm tù về tội mua bán trái phép chất ma túy.

Theo hồ sơ, bị cáo Niên năm nay 60 tuổi, Tân là con trai út của bị cáo, 34 tuổi. Mỗi tháng bị cáo Niên mang 10 triệu đồng đến Bến xe An Sương mua heroin, sau đó mang về giao cho Tân phân nhỏ ma túy ra thành từng tép rồi thuê Thùy đứng bán. Mỗi ngày Thùy được bị cáo Niên trả công 500.000 đồng.

Sáng 12-11-2016, tổ công tác Đội CSĐT tội phạm về ma túy Công an huyện Hóc Môn tuần tra, bắt quả tang Thùy đang bán ma túy cho người nghiện, thu giữ 51 đoạn ống hút nhựa, bên trong chứa chất bột màu trắng. Từ lời khai của Thùy, khám xét khẩn cấp chỗ ở của bị cáo Niên, CQĐT thu giữ thêm 14 gói nylon chứa chất bột màu trắng.

Qua giám định chất bột màu trắng đều là heroin nên Niên, Tân, Thùy bị khởi tố, truy tố về tội mua bán trái phép chất ma túy theo khoản 2 Điều 194 BLHS (khung hình phạt từ bảy năm tù đến 15 năm tù).

Trong giai đoạn điều tra, truy tố, ba bị cáo đều nhận tội nhưng ra phiên tòa sơ thẩm, bị cáo Niên bất ngờ phản cung và kêu oan cho con trai. Bị cáo nói: “Hồi mới bị bắt, tinh thần hoảng loạn quá nên tôi mới khai bậy. Tôi đi mua hàng trắng về rồi xắn nhỏ ra thành từng tép. Vì tôi bệnh tiểu đường nằm trong nhà không đứng bán được nên tôi mới thuê Thùy đứng bán. Thằng Tân con tôi không biết gì hết. Bữa bị bắt tôi run quá nên khai lộn là Tân nó xắn hàng trắng chứ thực sự nó không có làm”.

Thùy cũng phản cung, khai chính bị cáo Niên đã thuê Thùy về bán ma túy chứ không phải Tân thuê. Tân cũng kêu oan, cho rằng mình không liên quan gì đến chuyện mua bán ma túy của mẹ.

Trước tình huống này, đại diện VKS phân tích với bị cáo Niên: “Nước mắt chảy xuôi, dù tinh thần bà có hoảng loạn đến đâu cũng không thể vu oan để hại con mình được. Bà đã 60 tuổi, bệnh tật, mắt mờ tay run… mà nói tự bà phân ma túy thì có hợp lý không? Quá trình điều tra có cho mẹ con bà đối chất. Mẹ con đối chất với nhau thì có gì run sợ để bà khai con trai bà phân ma túy. Con bà cũng nhận tội. Trong khi đó cả mẹ con bà lẫn bị cáo Thùy đều khẳng định không bị bức cung, nhục hình”.

Rồi vị đại diện VKS khuyên nhủ: “Bà hãy suy nghĩ thật kỹ rồi xác định lại lời khai nào là đúng và phải giải thích rõ lý do chứ không phải muốn nói gì là nói… Đừng nghĩ làm như vậy thì bị cáo Tân có thể thoát tội được bởi ngoài lời khai nhận tội của các bị cáo, CQĐT còn có rất nhiều chứng cứ khác. Các bị cáo nên thành thật khai báo, ăn năn hối cải để HĐXX xem xét giảm nhẹ hình phạt”.

Suy nghĩ một lúc, cả ba bị cáo đều khai nhận lại, xác định rằng Tân có tham gia bán ma túy. “Tại khổ quá! Tôi cũng mới chỉ bán ma túy có hai tháng mà thôi. Lời được 40 triệu đồng, tôi đã mua thuốc uống hết rồi” - bị cáo Niên quẹt nước mắt rồi lên cơn mệt. Tòa phải tạm dừng để cho bị cáo nghỉ ngơi.

Sau khi tòa tuyên án, nghe vợ bị phạt tám năm tù, chồng bị cáo Niên than thở: “Tôi nói hoài mà bà ấy không nghe, giờ ra nông nỗi này, còn kéo cả thằng út vào vòng tù tội. Bà ấy bị bệnh tiểu đường nặng lắm, giờ vô đó làm sao mà chịu nổi. Phần tôi cũng tuổi cao, đau bệnh, chắc cũng không chờ nổi ngày bà ấy về”…

Bên ngoài cửa sổ phòng xử án, có một bé trai chừng hơn hai tuổi (con của Tân) cứ cố nhón chân nhìn vào, hướng về phía vành móng ngựa mà kêu “bà nội, bà nội ơi”.

THANH VÂN