Có nhiều chuyện “cười ra nước mắt” trong những phiên tòa ly hôn - khi cái tình, cái lý còn nhùng nhằng và hành động của người trong cuộc bị cảm xúc chi phối mạnh mẽ. Có người vẫn quyến luyến nhau khi phiên tòa kết thúc, nhưng cũng có người ghét cay ghét đắng, trả đũa nhau từng chút một như chưa hề tồn tại tình yêu thương khi đã từng “chung chăn gối”.

Ra tòa vẫn... sợ vợ một phép!

Mới đây, những người đến dự phiên tòa ly hôn giữa ông Đăng và bà Lành ở TAND Q.12 (TP.HCM) đã chứng kiến những chuyện khá bi hài. Bà Lành thường ngày trông coi tiệm game tại nhà và lo chuyện bếp núc, ông Đăng là nhân viên giao hàng của một siêu thị điện máy. Được cái ông Đăng từ thời trai trẻ đã nổi tiếng đẹp trai, cao to vạm vỡ, biết thêm món đàn ghi ta nên thu hút rất đông chị em. Cũng vì đó mà ông có cái tính trăng hoa, nhiều lần bị vợ bắt ghen, đòi chia tay nhưng vẫn chứng nào tật ấy. Cuối cùng thì bà quyết ly hôn cho bằng được.

Tại phiên xử, ông Đăng đứng khúm núm trước những lời buộc tội của vợ. Có lúc bà Lành không kiềm chế được đã hét lên ầm ĩ và tuyên bố “hôm nay tôi phải vạch bản mặt xấu xa của ông ra để mọi người thấy”. Chủ tọa phải nhắc nhở bà giữ bình tĩnh. “Bây giờ mời ông Đăng trình bày, bà Lành nói như vậy, ông có đồng ý?” – nghe chủ tọa mời, ông lấm lét nhìn vợ, vẫn rụt rè mãi mới dám cất lời: “Bà ấy nói bao giờ cũng đúng hết, tôi thì sao cũng được. Tôi còn thương vợ lắm, mà vợ bắt tôi ly hôn thì tôi phải chịu thôi”. Tòa nhắc: “Việc ly hôn phải đến từ sự tự nguyện và thống nhất của hai người, ông có quyền bình đẳng với vợ chứ sao lại nói vợ phán sao thì ông phải nghe vậy?”. Ông tỏ ra thật thà: “Thì từ trước đến giờ là vậy mà, tôi yêu và chiều bà ấy mọi thứ, bà ấy phán thế nào tôi cũng nghe, chẳng cãi cự hay tỏ ý không vừa lòng vậy mà còn đến nước phải ra tòa ly hôn như thế này...”. Câu trả lời của ông khiến người tham dự và hội đồng xét xử không nhịn được cười.

Rồi phiên tòa cũng đưa ra phán quyết ly hôn . Bà đằng đằng sát khí bước ra sân tìm xe ôm, ông lúc cúc dẫn chiếc xe máy cà tàng ra. Trụ sở TAND Q.12 nằm ở vị trí khá biệt lập với khu dân cư. Bà Lành vốn không biết đi xe máy, thường ngày đi đâu cũng nhờ ông chở. Đứng chờ hoài không thấy xe ôm, bà vẫy ông lại, mắng vài câu rồi... leo lên xe, bắt ông chở về.

Bi hai chuyen mot “quan tu” ra toa van... so vo mot phep! - Anh 1

Ảnh minh họa.

Hết tình thì “cạn tàu ráo máng” với nhau

Rắc rối lớn nhất sau ly hôn vẫn là chuyện chia tài sản. Khi hết tình, người ta giành giật nhau những món tài sản lớn là bình thường, song cũng có cặp vợ chồng cái gì cũng bắt chia đôi... cho bõ ghét! Có lẽ, thời còn mặn nồng, ít ai nghĩ rằng đến lúc chia tay, người từng “đầu ấp tay gối” của mình lại đòi chia cả những món nhỏ nhặt như chiếc máy ảnh, xe đạp, bếp gas.

Trong một vụ ly hôn ở huyện miền núi Vân Canh, tỉnh Bình Định, hai vợ chồng cái gì cũng đòi chia đôi, từ cái tủ áo đến chục chén, cả mấy đôi đũa ăn cơm. Khi tòa xuống tổ chức kê biên tài sản để thi hành án (hồi đó tòa kiêm luôn chức năng thi hành án) thì phát hiện trong bếp còn một bó củi và túi bột giặt. Cái này đương sự không kê khai trong phần tài sản chung nên tòa hỏi giải quyết ra sao. Người vợ đề nghị “chia đôi” luôn. Vậy là, nhân viên tòa án đành vác bó củi trên gác bếp chia ra làm hai, sẻ đôi túi bột giặt, giao mỗi người một nửa.

Tan vỡ vẫn có thể là “cái kết đẹp”?

Để bước vào phiên xử ly hôn, hầu hết người trong cuộc đều đã trải qua thời gian dài mâu thuẫn, căng thẳng, kể cả căm ghét nhau. Ly hôn là “thao tác cuối” để kết thúc một mối quan hệ bế tắc, nên ít người có ý thức giữ gìn hình ảnh bản thân cũng như hình ảnh của người từng chung vai đấu cật với mình một thời gian dài. Thậm chí, nhiều người còn có tâm lý “ăn không được thì phá cho hôi”, khiến sau ly hôn, cả hai không thể nhìn mặt nhau. Chuyện thị uy, mắng chồng cho đã ngay tại phiên tòa như bà Lành là không hiếm.

Thông thường, nếu đã xác định ra tòa để ly hôn, đàn ông khá kiệm lời, chỉ mong thủ tục chóng hoàn tất cho xong việc; trong khi nhiều người vợ tìm cách hạ bệ chồng, càng làm chồng “nhục mặt” càng hả hê. Nhưng có lẽ, khi bình tâm, họ sẽ thấy việc đó chẳng giải quyết được vấn đề gì, thậm chí sẽ gặp khó khăn trong việc phối hợp nuôi dạy con cái vì cả hai đều gượng gạo khi nhìn mặt nhau. Nhiều khi, việc cố tình chia từng vật dụng nhỏ nhất khi ly hôn khiến người trong cuộc đánh mất hình ảnh một cách đáng tiếc.

Như câu chuyện đòi chia đôi... thước may từng xảy ra ở TP. Quy Nhơn, khiến ai chứng kiến cũng lắc đầu ngao ngán. Họ cùng là thợ may. Thời còn yêu nhau, chàng tặng nàng cái thước đo vải chạm rồng do mình đặt thợ khắc. Cơm không lành, canh không ngọt, khi ra tòa, chàng nằng nặc đòi lại cái thước quý ngày xưa. Tuy nhiên, bởi vật này là của chàng tặng cho nàng trước khi kết hôn nên nó nghiễm nhiên trở thành tài sản riêng của nàng, không phải là tài sản chung mà có thể chia đôi được.

Tòa giải thích cách mấy, chàng kia vẫn không chịu thông, một hai đòi lại cái thước và cho rằng: “Tôi mua tiền của tôi thì giờ tôi muốn đòi lại, cớ gì phải đem ra chia và tòa có quyền gì xử tài sản cá nhân tôi kiếm bằng tiền của mình”... và anh ta cứ một mực đòi cho bằng được. Vị thẩm phán trực tiếp giải quyết vụ ly hôn đó, nay là phó chánh án TAND tỉnh Bình Định, trầm ngâm kể lại: “Tôi nhớ trị giá cái thước may thời ấy chỉ có 25.000đ, trong khi án phí phải nộp lên cấp phúc thẩm là 50.000đ, vậy mà người chồng thợ may ấy vẫn nhất định kháng cáo đòi lại cho bằng được”.

Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (Giám đốc Trung tâm đào tạo và chăm sóc tinh thần Ý Tưởng Việt) chia sẻ: “Sự tan vỡ có thể là một cái kết đẹp không? Sẽ là có nếu người trong cuộc ý thức vun đắp điều đó. Hậu ly hôn, vẫn có thể tồn tại một tình bạn đẹp giữa hai “kẻ” khó ưa và “thề” không nhìn mặt nhau. Ngoài ra, cả hai cần hy sinh lợi ích, kiềm chế cảm xúc của bản thân để tránh xúc phạm nhau, ưu tiên cho sự phát triển của con cái. Niềm vui và hạnh phúc có đầy đủ sự yêu thương của cha lẫn mẹ là nhu cầu của mọi đứa trẻ. Hãy vì tương lai của con mà bỏ đi cái tôi ích kỷ, thắp lên tình bạn với đầy đủ màu sắc: Sự sẻ chia, tha thứ, bao dung”.

TỐ ANH