Ngày 31-10, TAND TP Cần Thơ xử phúc thẩm đã bác kháng cáo của nguyên đơn NTYC đòi bị đơn NVA bồi thường 5,8 triệu đồng vì sức khỏe bị xâm phạm.

Theo hồ sơ, ngày 18-7-2015, ông A. dẫn người thuê nhà xem ranh đất thì xảy ra mâu thuẫn với bà C., là hàng xóm và cũng là cháu họ gọi ông A. bằng cậu. Bà C. cho rằng ông A. tát tai và đá bà một cái gây thương tích 5% nên bà yêu cầu bồi thường các khoản tổng cộng 18,6 triệu đồng.

Tại phiên tòa sơ thẩm ở huyện Phong Điền, bà C. rút yêu cầu xuống còn 18 triệu đồng nhưng phía bị đơn không thừa nhận đánh bà nên không bồi thường. TAND huyện Phong Điền đã bác yêu cầu của bà C. Bà kháng cáo toàn bộ bản án.

Tại phiên phúc thẩm, bà C. lại rút bớt yêu cầu bồi thường xuống còn 5,8 triệu đồng. Tuy nhiên, phía bị đơn vẫn giữ quan điểm cho rằng không đánh bà nên không bồi thường.

Tại tòa xuất hiện một nhân chứng do bà C. yêu cầu. Nhân chứng này cho rằng nhìn thấy bị đơn đánh và đá nguyên đơn. Bằng cách cho cả nguyên đơn, bị đơn tạm ra ngoài chờ để nghe nhân chứng trình bày, tòa đã xác định lời khai của nhân chứng không thống nhất với chính mình và nguyên đơn. Cụ thể, lúc thì nhân chứng nói bà C. bị tát má phải, lúc lại bảo má trái...

Sau đó, tòa cũng làm rõ được lời trình bày của người làm chứng này trong hồ sơ không phải do người này viết và ký tên mà do chồng nguyên đơn viết lại... Một nhân chứng khác cũng có lời khai thấy bị đơn đánh bà C. nhưng người này vắng mặt tại tòa.

Trong khi đó, một số nhân chứng khác lại cho rằng bị đơn không đánh nguyên đơn. Chỉ có việc nguyên đơn túm cổ áo bị đơn nên bị đơn kéo tay ra rồi đi về. Hồ sơ do công an xã lập cũng không khẳng định bị đơn đánh nguyên đơn.

Từ đó, tòa cho rằng theo Điều 604 BLDS, người nào có lỗi xâm phạm sức khỏe người khác thì phải bồi thường. Tuy nhiên, không có cơ sở khẳng định bị đơn đã (có lỗi) đánh nguyên đơn nên tòa không chấp nhận yêu cầu đòi bồi thường của nguyên đơn.