“Hãy kể giấc mơ của em” - Tôi xin được bắt đầu câu chuyện của mình bằng tựa cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Sydney Sheldon. Bởi Ashley Patterson trong tiểu thuyết - nhân vật đa nhân cách bị lạm dụng tình dục từ bé phảng phất nét nào đó giống cuộc đời tôi…

Tôi năm nay 27 tuổi, bao năm qua tôi sống trong sợ hãi, ám ảnh và ghê sợ chính bản thân mình. Những năm tháng ấy đầy bế tắc, nhiều lúc tôi muốn chết đi để có thể xóa nhòa kí ức kinh hoàng.

Tôi từng nghĩ sống để bụng chết mang theo, đào sâu chôn chặt quá khứ khủng khiếp đó tận đáy lòng nhưng hôm nay, tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình, mong rằng những bậc làm cha, làm mẹ có thể xem như một lời cảnh tỉnh.

Bạn hãy dành cho con mình một cuộc sống trọn vẹn, vì bất cứ lúc nào một đứa trẻ cũng có nguy cơ trở thành nạn nhân của lạm dụng tình dục.

Bi anh ho lam dung tu 9 tuoi, cuoc doi thieu nu truot dai - Anh 1

Ảnh mang tính chất minh họa

Bố mất sớm khi tôi tròn 2 tuổi, từ nhỏ, tôi phải sống xa mẹ, ở với cô ruột, cô có 2 người con trai lớn. Mỗi ngày đi học về, tôi - đứa bé 8 tuổi phải đi xách nước từ tầng 1 lên tầng 5 của khu tập thể để cả nhà cô có nước dùng cho sinh hoạt. Cái thời đó nước sạch như một thứ xa xỉ với người dân Thủ đô ở trong các khu tập thể cũ.

Một người anh họ tôi chưa có việc làm nên chỉ quanh quẩn ở nhà, và chuỗi ngày kinh hoàng liên tiếp xảy đến…

Bất cứ lúc nào tôi ở nhà, đều bắt gặp ánh mắt khác lạ của anh họ khiến tôi gai người. Ở cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, tôi nào đâu biết đươc đó là những tín hiệu báo tước việc mình sắp bị lạm dụng. Tôi chỉ thấy dấy lên chút mơ hồ sợ hãi rồi lại nhanh chóng quên đi.

Rồi cái ngày mà tôi muốn tẩy xóa khỏi trí não ập đến. Hôm đó tan học về, tôi đi xách nước như thường lệ. Đang đổ nước vào thùng phuy, bất ngờ tôi bị bàn tay bịt miệng từ phía sau. Hắn bắt tôi úp mặt vào tường rồi cởi hết quần áo ra, cưỡng bức tôi. Tôi vùng vẫy muốn thoát ra nhưng bị hắn ghì xuống.

Sau lần đó, hắn đe dọa tôi, cấm tôi nói với ai, nếu không hắn sẽ giết tôi. Sợ hãi, hoảng loạn đêm đêm tôi chỉ biết lặng lẽ khóc trong bóng tối, thầm gọi mẹ.

Nhưng mẹ tôi ở nơi xa lắm, sao biết được con mình đang bị tủi hổ, đớn đau thể xác thế này. Dù tôi có gọi mẹ khản đặc nhưng chỉ là vô vọng.

Bi anh ho lam dung tu 9 tuoi, cuoc doi thieu nu truot dai - Anh 2

Ảnh mang tính chất minh họa

Cứ thế, lần này đến lần khác, tôi trở thành nô lệ tình dục của hắn trong suốt 1 năm trời.

Đến khi không thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa, tôi vùng chạy, bỏ trốn trong đêm tối. Đứa bé 9 tuổi có thể đi đâu đây? Lang thang, rét mướt , tôi nhảy tàu, trốn trong khoang chứa hàng tìm đường vào Nam - nơi mẹ tôi đang sống. Đói khát, tôi lần mò xin ăn mỗi bận tàu dừng ga, kể cả những gói đồ ôi hỏng người ta vất đi tôi cũng lượm lại ăn. Lúc đó trong tâm trí tôi chỉ tồn tại duy nhất hai từ sống sót.

Rồi tam phen tứ bận trốn chui lủi trên tàu, tôi cũng vào đến nơi. Tôi lang thang đi tìm mẹ, đến đâu tôi cũng mang tấm hình mẹ gửi ra hỏi nhưng đáp lại là những cái lắc đầu.

Vô tình một lần, lang thang xin ăn ở chợ Bến Thành, tôi gặp bà thím trước đưa mẹ vào đây làm. Bà rước tôi về, mẹ con gặp nhau, giây phút đó đáng lẽ tôi phải sà vào lòng mẹ, òa khóc cho thỏa tháng ngày xa cách nhưng tôi chỉ lặng thinh, lỳ lợm mặc mẹ ôm tôi, mặc những giọt nước mắt mẹ tuôn.

…Hóa ra, ngày tôi bỏ đi, bà cô rối rít gọi cho mẹ, bảo tự đi tìm con về dạy dỗ. Người anh họ nói hắn phát hiện tôi ăn cắp, bị đánh nên bỏ trốn. Mẹ ra Bắc tìm tôi khắp nơi, không thấy đành quay lại trong Nam, không ngờ mẹ con lại gặp nhau trong cảnh ngộ này.

Từ đó tôi sống với mẹ, quá khứ tàn nhẫn biến tôi trở thành con bé ít nói, lỳ lợm, tôi sẵn sàng đánh nhau với bất cứ ai động chạm đến mình. Lớn hơn chút nữa, tôi tụ tập theo đám bạn xấu đi đua xe, ăn cắp vặt, tất nhiên ma túy là thứ không thể thiếu trong mỗi cuộc vui.

18 tuổi, tôi bị bắt vì vận chuyển ma túy, mẹ khóc cạn nước mắt. Cuộc hôn nhân buồn cùng người chồng quá cố đã lấy mất của bà tuổi thanh xuân, giờ đứa con gái duy nhất cũng sắp vuột khỏi tay bà.

Tháng ngày trong trại, vừa cai nghiện, vừa học nghề, hàng tuần mẹ đều đặn vào thăm tôi, mang theo những cuốn sách về Phật cho tôi đọc nhân lúc rảnh rỗi, để tâm được bình an hơn.

Mẹ nói, tôi như ngày hôm nay cũng một phần do mẹ đã bỏ rơi tôi lúc thơ ấu, mẹ muốn tạ lỗi với đời, với tôi, khuyên tôi cố gắng cải tạo tốt, đợi ngày về làm lại cuộc đời.

Gần 10 năm trôi qua, tôi đã quay trở lại cuộc sống, tôi đã được cứu vớt vì sự bao dung và nhân hậu của mẹ .

Nỗi thù hận sự lỳ lợm đã biến mất nhường chỗ lại cho người đàn bà đầy mặc cảm, tự ti vì quá khứ. Một tâm hồn tổn thương, chẳng chịt vết sẹo mà có qua bao nhiêu năm tháng nữa, cũng chẳng thể lành lặn.

Nhiều lần tôi tìm đến cái chết không thành, trong cơn mộng mị phảng phất giọt nước mắt mẹ. Tôi lại tiếp tục sống…

*Ghi theo lời kể nhân vật

Uất Kim Hương