Do hai bà Dương Thị Hương, Dương Thị Lan chống án, nên ngày 23/3/2016, TAND tỉnh Vĩnh Phúc đã mở phiên tòa để phúc thẩm vụ kiện trên.

Ban an phuc tham khong thoa dang - Anh 1

Nhưng thay vì y án sơ thẩm, thì TAND tỉnh Vĩnh Phúc lại ra một bản án mà theo LS Nguyễn Hồng Bách (Văn phòng Luật sư Hồng Bách và cộng sự, Đoàn Luật sư TP Hà Nội), là không thỏa đáng.

Thứ nhất, một mặt TAND tỉnh Vĩnh Phúc vẫn thừa nhận UBND huyện Yên Lạc chỉ thu hồi 1.165m2 đất của cụ Đích tại các thửa 605; 125; 24 chứ không có thửa số 402 mà cụ Đích, cụ Vừng đã chia cho hai bà Lan, Hương từ năm 1997, nghĩa là vẫn công nhận là hai bà Lan, Hương không bị thu hồi đất nông nghiệp.

Nhưng mặt khác lại vẫn cho là tổng số 1.165m2 đất của cụ Đích bị thu hồi đó là của 4 người gồm cụ Vừng, cụ Đích, bà Lan, bà Hương, và bà Lan, bà Hương mỗi người bị thu hồi 249,5m2.

Hội đồng xét xử đã phớt lờ lời khai của cụ Đích, chủ sử dụng của 3.202m2 tại Tòa, rằng cụ đã chia cho bà Lan, bà Hương tổng cộng 720m2 đất tại thửa số 402, và hai bà đã canh tác trên thửa đất đó bắt đầu từ năm 1997 đến tận bây giờ, có sự xác nhận của các đời trưởng khu từ năm 1997 đến năm 2014. Diện tích đất 1.165m2 bị thu hồi đó là của cụ, ông Dương Văn Sơn và ông Dương Văn Hồng (con trai hai cụ), không có một mét vuông nào của hai bà.

Vậy căn cứ nào để HĐXX cấp phúc thẩm chỉ tin lời bà Hương, bà Lan, mà không tin lời cụ Đích, người đã trực tiếp chia cho hai bà Lan, Hương 720m2 đất trong tổng số 3.202m2 đất của mình?

Thứ hai, dù hai bà Lan, Hương không bị thu hồi một mét vuông đất nông nghiệp nào, nhưng với tấm lòng thương con của người mẹ, cụ Đích vẫn cho hai bà tham gia thuê đất trong tổng số 323,6m2 đất được thuê của mình.

Lần thứ nhất, cụ đã họp cả gia đình, trong đó có hai bà, hỏi ai có nhu cầu thuê đất thì nộp tiền xây dựng hạ tầng cho Nhà nước. Hai bà đã trả lời là không có tiền.

Do 16h ngày 20/11/2013 là thời điểm cuối cùng phải nộp tiền xây dựng hạ tầng của cụm công nghiệp Tề Lỗ, quá thời điểm đó mà không nộp, thì không được thuê nữa, nên ngày 15/11/2013, hai ông Dương Văn Sơn, Dương Văn Hồng đã thay cụ Đích nộp số tiền 269.991.000 đồng cho Nhà nước.

Sau khi nộp tiền xong, ngày 26/11/1993, cụ Đích lại họp gia đình một lần nữa, trong đó vẫn có hai bà Lan, Hương. Lần này, cụ tiếp tục hỏi hai bà, rằng muốn thuê bao nhiêu trong diện tích 323,6m2 thì nộp lại tiền cho cụ. Nhưng hai bà vẫn khẳng định không có tiền, không có nhu cầu thuê đất.

Vì vậy, sau đó cụ mới đồng ý nhận của ông Sơn, ông Hồng thêm 200 triệu đồng để chuyển hẳn quyền thuê đất cho hai ông. Khi nhận 200 triệu đồng của hai ông Sơn, Hồng tại UBND xã, cụ đã cho 2 bà Lan, Hương mỗi người 50 triệu đồng, còn 100 triệu thì để lại với ý định dưỡng già. Nhưng hai bà không nhận.

Được biết, cụ Đích đã có đơn gửi ông Chánh án TAND cấp cao, đề nghị kháng nghị giám đốc thẩm vụ kiện này, trả lại sự công bằng cho cụ.

Thế mà sau đó hai bà lại lôi mẹ ra Tòa, đòi mỗi người 90m2 trong tổng số 323,6m2, mà không thèm nộp một đồng tiền xây dựng cơ sở hạ tầng.

Thử hỏi, nếu quá 16h ngày 20/11/2013, hai bà Lan, Hương đã không có tiền nộp tiền xây dựng hạ tầng, và hai ông Sơn, Hồng không ứng tiền ra, thì cụ Đích có được thuê 323,6m2 đất hay không, để cho hai bà đòi?

Nhưng từ nhận định trên, Tòa án cấp phúc thẩm đã cho rằng hai bà Lan, Hương mỗi người bị thu hồi 249,5m2 đất nông nghiệp, tương ứng với diện tích được thuê là 69,3m2 mỗi người. Theo định giá, thì giá trị mỗi m2 đất thuê là 3 triệu đồng. 69,3m2 trị giá 207.900.000 đồng. Trừ số tiền phải nộp để xây dựng hạ tầng, còn 150.081.000 đồng.

Vì vậy, bản án số 28/2016/DS-PT của TAND tỉnh Vĩnh Phúc đã tuyên buộc cụ Đích phải trả cho hai bà Lan, Hương mỗi người 150.081.000 đồng.

Vụ kiện “con gái lôi mẹ đẻ ra Tòa” đã làm xôn xao dư luận một vùng quê. Gặp chúng tôi, cụ Bùi Thị Đích rơm rớm nước mắt:

- Khổ lắm các ông ạ. Chín tháng mang thai, ba năm bú mớm, nuôi chúng nó phương trưởng đến bây giờ. Ai ngờ 85 tuổi đầu rồi còn bị chúng nó đối xử như vậy. Từ hôm Tòa án tỉnh xử xong đến nay, chúng nó nhiều lần đến đòi tiền tôi, chúng nó nói năng rất khó nghe, chẳng còn tình mẹ con gì nữa.

Tôi bảo chúng nó: “Tao chuyển quyền thuê đất cho thằng Sơn, thằng Hồng được có 200 triệu. Tao đã cho chúng mày mỗi đứa 50 triệu, nhưng chúng mày không lấy. Giờ chúng mày lại đòi tao mỗi đứa 150 triệu đồng. Tao chỉ còn bộ xương đây thôi. Đứa nào đem nấu thành cao được thì nấu, chứ tao chẳng còn đồng nào”.