Sau 10 ngày ra rạp, bộ phim “Găng tay đỏ” phải ngưng chiếu vì… không thu được đồng nào. Nhà sản xuất chia sẻ lý do rằng, "đơn vị phát hành xếp lịch chiếu phim không hợp lý, làm ảnh hưởng doanh thu".

Đấy là một cách nói tự an ủi. Bởi lẽ, thành bại của một tác phẩm nghệ thuật phụ thuộc vào nhiều yếu tố quan trọng hơn nữa.

Xin tạm ngừng phát hành “Găng tay đỏ” là một sự cố hy hữu, trực tiếp báo động cho những nhà sản xuất không thể tiếp tục đùa với phim chiếu rạp.

Bai hoc chua chat cho nhung ai con thich dua voi phim chieu rap - Anh 1

Sau 10 ngày trình chiếu, số tiền bán vé trừ đi chi phí phát hành và quảng bá thì “Găng tay đỏ” hoàn toàn trắng tay. Điều đó có nghĩa là mỗi xuất chiếu thu hút rất ít khán giả. Lỗi có phải do phía rạp chiếu không? Chắc chắn không, mà lỗi do chính bộ phim không đủ sức quyến rũ người xem.

“Găng tay đỏ” theo đuổi thể loại phim hành động. Những nhà sản xuất vừa lãng mạn vừa hồn nhiên ở nước ta cứ tin tưởng chỉ cần vài pha đánh đấm là thành phim hành động. Nhầm to. Phim hành động nan giải nhất ở cấu tạo tình huống gay cấn cho câu chuyện dẫn dắt bộ phim, sau đó mới đến những màn song đấu võ thuật hoặc kỹ nghệ tác chiến trực tiếp. Với trình độ hiện nay của điện ảnh Việt Nam, thì để có một bộ phim hành động ra tấm ra món vẫn là giấc mơ xa vời. Chúng ta non kém cả về tư duy của đạo diễn, về thao tác của diễn viên, lẫn về năng lực của quay phim và dựng phim. Vì vậy, sự thất bại của “Găng tay đỏ” dễ dàng có thể đoán trước, nếu có một chút tỉnh táo nhỏ nhoi.

Thế nhưng, thay vì sớm hiểu ra điều đơn giản kia, những nhà sản xuất tự động viên mình bằng những viễn tượng xa xôi. Họ cho rằng, có đơn vị nước ngoài ngỏ lời chi 1 triệu USD để mua “Găng tay đỏ” khai thác trong vòng một năm. Nghe thật buồn cười, vì kinh phí làm phim chỉ có 15 tỷ, nếu bán nhanh mà lời ngay thì chẳng ai từ chối. Cái cách phân bua “chúng tôi muốn tự mình hồi sinh cho “Găng tay đỏ” để không phụ công sức của cả ê kíp gồm 200 con người đã dốc sức trên phim trường" là một thái độ rất nghiệp dư!

Theo như kế hoạch kỳ vĩ của nhà sản xuất, thì “Găng tay đỏ” sẽ được làm mới lại với tên gọi “Tôi là No.7” để tái ngộ vào dịp phim Tết 2017. Một cái áo rách có thể vá lại để mặc được, nhưng một tác phẩm nghệ thuật đã hỏng từ quy trình chế tác thì chỉnh sửa chỉ là phế tích mà thôi.

Mấy năm qua, sự bùng nổ của hệ thống rạp chiếu đã khiến những nhà sản xuất giàu trí tưởng bở cho rằng đã đến thời đua nhau làm phim chiếu rạp nắm chắc lãi ròng. Thực tế ngược lại, những nhà làm phim tay ngang thì càng không có chỗ trong hệ thống rạp chiếu hiện đại. Bởi lẽ, công chúng đã biết so sánh và đã biết chọn lựa. “Găng tay đỏ” có thể xem như bài học chua chát cho những ai còn thích đùa với phim chiếu rạp.