Khi tôi nói có thai nhưng quyết định sẽ bỏ con, anh nói hãy giữ đứa bé, anh và vợ sẽ nuôi đứa nhỏ.

Anh và tôi có quá nhiều nỗi đau và vết thương sẽ chẳng bao giờ lành. Tôi sẽ mạnh mẽ và mỉm cười bước tiếp. Chúng tôi xuất phát điểm từ 2 người bạn thân.

Cách đây 3 năm, khi bắt đầu là bạn thân, anh là người nghịch ngợm, sống bất cần; còn tôi thì cuộc sống xung quanh luôn đi đôi với sự giả tạo, quá khứ đã khiến tôi là một người luôn sống sau chiếc mặt nạ, vô tâm và lạnh lùng.

Chúng tôi gần như đối lập nhưng lại có điểm chung là không đùa giỡn với tình cảm của người khác, không dễ tin tưởng một người nào đó. Có lẽ chính điểm chung ấy khiến tôi tin tưởng anh.

Chúng tôi yêu nhau một thời gian dài thì tôi có thai nhưng rồi cũng không giữ được. Ngày mất con, tôi đau đớn, tất cả với tôi đã không còn quan trọng, anh cũng không còn là người tôi cần nhất. Chúng tôi dần có khoảng cách, bất đồng quan điểm, cãi vã nhiều hơn, tôi cảm thấy bức xúc và bực bội, nhìn trong mắt anh có sự kìm nén và nhẫn nhịn.

Anh cuoi vo dung luc toi biet minh mang giot mau cua anh - Anh 1

Tôi bắt đầu sợ nếu một ngày anh rời xa mình thì sẽ ra sao, tôi phụ thuộc vào anh quá nhiều mà quên mất phải mạnh mẽ. Tôi học cách thờ ơ, vô tâm và không phụ thuộc vào anh nữa. Trong thời gian đó, tôi sống một mình, đau đớn, tự học cách thay đổi bản thân, sống khác đi.

Anh nói tôi thay đổi, vô tâm. Sau những tháng ngày tôi cũng quên được nỗi đau mất con, chúng tôi đã ổn hơn nhưng tôi muốn anh thay đổi, muốn anh biết suy nghĩ và lo lắng hơn. Thế mà anh đột ngột quyết định lấy vợ vì bị gia đình ép cưới, anh nói không có tình cảm với người đó.

Nhưng thật trớ trêu, ngày anh nói chuẩn bị cưới vợ là lúc tôi biết mình có thai. Có lẽ đây là cái giá tôi phải trả chăng? Khi tôi nói có thai nhưng quyết định sẽ bỏ con, anh nói hãy giữ đứa bé, anh và vợ sẽ nuôi đứa nhỏ.

Chắc anh sẽ chẳng bao giờ hiểu cảm giác lúc đó của tôi như thế nào đâu. Tôi đã bỏ con vì chẳng muốn có gì đó xen vào cuộc sống của vợ chồng anh, mình tôi chịu nỗi đau đó.

Tôi mệt mỏi, kiệt sức, thực sự muốn sụp đổ nhưng vẫn phải mạnh mẽ khi mỗi lần anh ra thăm.

Ngày anh cưới, tôi cũng giữ tâm trạng bình thường nhất đến dự, tỏ ra vui vẻ trước ánh mắt của bạn bè và người nhà anh.

Tôi còn bình thản tới mức cùng với bạn bè giúp anh tranh trí giường cưới và sân khấu. Sau ngày hôm đó, tôi thấy mình đã đủ mạnh mẽ và gỡ được những nút thắt trong lòng.

Anh đã quyết định chọn cô ấy thì dù có hay không có tình cảm cũng hãy làm tròn trách nhiệm của người chồng, còn tôi sẽ phải làm sao để quên được anh và nỗi đau anh mang lại? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.

Theo Ngoisao