(Tình yêu) - Tôi vẫn đang âm thầm theo dõi từng bước chân em và ghen với chồng em vì lấy được một người phụ nữ sâu sắc…

Gửi anh- Thằng đểu!

Giá như ngày ấy tôi đừng hiếu thắng, tôi bớt ngang tàng đi thì sẽ không rời xa em như thế (Ảnh minh họa)

Em duyên dáng, dịu dàng, chịu thương, chịu khó và có một trái tim yêu chân thành. Ngày ấy em yêu tôi mà chẳng cần suy nghĩ điều gì, dù em biết tôi chỉ là một thằng đàn ông đang thất nghiệp, nghèo kiết xác lại nóng tính, cục mịch và chẳng quan tâm đến em nhiều. Nhưng em vẫn yêu tôi, em nói em nhìn thấy rất nhiều điều tốt đẹp trong con người tôi và nếu có một người phụ nữ tốt ở bên tôi, chắc chắn tôi sẽ thành công. Em muốn trở thành người phụ nữ đó.

Nhưng tôi ngang tàng, có coi ai ra gì đâu, kể cả người thân của mình huống hồ là em. Vậy mà em vẫn yêu tôi, em muốn bằng tình yêu của mình sẽ cảm hóa con người tôi. Em cũng khuyên tôi làm gì cũng nghĩ đến hậu quả, nghĩ đến bố mẹ và những người thân yêu của mình, chứ đừng chỉ nghĩ cho riêng mình.

Ấy vậy mà tôi không nghe. Một phần vì tôi mặc cảm với em, tôi chẳng có một công việc ổn định giống như em, tôi cũng chẳng thích tuýp người sâu sắc và hay suy nghĩ như em. Tôi nghét sự mơ mộng lúc nào cũng thả hồn mình vào những trang sách và những dòng thơ tình của em nên đã rời xa em để đi yêu một người con gái khác. Mặc cho em buồn và mặc cho em níu kéo trái tim mình.

Thời gian đầu sau khi cưới, chúng tôi đã rất hợp nhau, nhưng rồi càng về sau tôi càng thấy sự lựa chọn của mình là sai lầm. Vợ tôi khác em về mọi mặt, cái gì cũng hời hợt và chỉ nghĩ cho bản thân mình. Gần 10 năm cưới nhau, chưa bao giờ cô ấy có một lời chia sẻ, động viên ngay cả khi chồng thất bại hay thành công.

Cô ấy cũng chẳng bao giờ chịu lắng nghe người khác để nhận ra những điều sai trái của mình, chưa bao giờ cô ấy nghĩ cho tôi lấy một lần, chứ đừng nói là nghĩ cho bố mẹ và những người thân của tôi. Những lúc như thế tôi lại nghĩ về em nhiều hơn, tôi lại thèm được cảm giác ở bên em, thèm được nghe một lời động viên, chia sẻ của em biết nhường nào. Giá như vợ tôi chỉ bằng một phần của em, cô ấy có thể hy sinh những sở thích cá nhân của mình để trở thành hậu phương của chồng. Nhưng không, cô ấy hiếu thắng và vô tâm, sống bên cô ấy tôi luôn là người phải nhẫn nhịn và thiệt thòi. Rất có thể, ông trời đang chừng phạt tôi chăng.

Chắc em không biết, nhưng bây giờ tôi vẫn dõi theo những bước chân của em, và thầm nghen với chồng em vì lấy được một người phụ nữ sâu sắc, sẵn sàng hy sinh bản thân vì chồng, vì con như thế.

Giá như ngày ấy tôi đừng hiếu thắng, tôi bớt ngang tàng đi và sống chậm hơn một chút thì sẽ không rời xa em như thế. Em là viên ngọc mà tôi đã để mất. Mong những điều hạnh phúc sẽ mãi mãi ở bên em!

Hà Mã