Việc tìm các giải pháp để hạn chế những tác hại tiêu cực của game online thông qua các quy định hành chính là cần thiết, nên triển khai càng sớm càng tốt.
Thông tin về việc sẽ thành lập hội đồng thẩm định game online cấp bộ, chứ không chỉ ở mức cấp cục như hiện nay, với các quy định ngặt nghèo hơn đang được dư luận đồng tình.
Một số quy định như: phân loại trò chơi thành hai nhóm, một dành cho người từ 18 tuổi trở xuống và nhóm còn lại; với người chơi, sẽ cấm học sinh từ lớp 1 đến lớp 12 vào quán internet từ 8-17h hằng ngày… tuy cũng còn nhiều ý kiến trái ngược nhưng số đông cũng ủng hộ.
Trong lúc các văn bản pháp lý trên chưa được ban hành chính thức, các địa phương cũng đã có nhiều biện pháp nhằm góp phần chấn chỉnh tình trạng người kinh doanh game online cố làm mọi cách để kiếm tiền, bất chấp những tác hại của nó. Động thái này cũng được dư luận đồng tình, chia sẻ.
Thế nhưng, việc dừng hoạt động các đại lý internet gần trường học (từ mẫu giáo đến trung học phổ thông) của UBND TP Hà Nội, theo nhiều ý kiến, lại là một động thái quá đà. Những lập luận của nhóm đưa ra ý kiến này không phải không có cơ sở và cần được xem xét thấu đáo.
Thứ nhất, xét về góc độ pháp lý, một khi đơn vị kinh doanh đã được cấp phép hoạt động thì Nhà nước phải đảm bảo cho họ đủ các quyền để họ có thể kinh doanh. Khi họ không bị lập biên bản, không có hành vi vi phạm hành chính, hình sự, đang kinh doanh bình thường thì không thể vì một ý muốn chủ quan của chính quyền mà buộc họ phải ngừng kinh doanh.
Trong trường hợp bất khả kháng, liên quan đến an ninh quốc gia chẳng hạn thì việc buộc dừng kinh doanh là có thể nhưng cũng phải xem xét để đền bù thiệt hại. Đó là chưa kể đến việc cần phải cho người kinh doanh có thời gian để chuẩn bị chuyển đổi, di dời, thanh lý tài sản… Ngay trường hợp cấm xe ba gác hoạt động, Nhà nước cũng còn cho người dân có thời gian, thậm chí hỗ trợ vốn chuyển đổi nghề… thì việc ngừng kinh doanh internet tại các khu vực gần trường học cũng không nên là ngoại lệ.
Có một điều cần lưu ý, đó là khác với Hà Nội, từ trước đến nay, TP HCM đã có quy định này khi xem xét cấp phép cho các điểm kinh doanh dịch vụ internet. Nhưng trên thực tế, game online vẫn hoành hành trên địa bàn thành phố, có lẽ tình hình cũng không khả quan hơn Hà Nội. Nói như thế, không có nghĩa là phản bác quy định này nhưng đó cũng là một thông tin để cơ quan quản lý Nhà nước tham khảo nhằm bổ sung thêm điều kiện vào các quy định để việc quản lý internet và game online hiệu quả hơn.
Thứ hai, cần phân biệt internet và game online. Nếu chúng ta đánh đồng hai khái niệm này thì rõ ràng có nhiều điều không ổn. Không phải ai vào tiệm internet cũng để chơi game, kể cả trẻ em. Vì thế, nếu vì game online mà internet bị vạ lây thì chúng ta đã vô tình hạn chế việc sử dụng một phương tiện học tập, tìm hiểu kiến thức, giao dịch… đang chi phối hoạt động của toàn cầu.
Đối tượng bị thiệt hại lớn trong tình huống này chính là những sinh viên, học sinh, trẻ em nghèo… vì không có điều kiện để trang bị cho mình một máy tính nối mạng riêng. Trong trường hợp này, nên học tập kinh nghiệm quản lý của thế giới. Ở nhiều nước, trẻ em dưới 18 tuổi không được thoải mái sử dụng internet công cộng, muốn sử dụng phải có giấy chấp thuận của cha mẹ hoặc người giám hộ.
Các quy định về xử phạt các điểm kinh doanh vi phạm cũng rất nghiêm khắc, vì thế, hầu như rất ít ai vi phạm. Mặt khác, việc đại lý có kinh doanh game online bạo lực hay không lại là việc của các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ. Xem ra việc quản chặt đầu vào - vốn khá hẹp thì sẽ hợp lý, hiệu quả hơn là quản một đầu ra quá rộng.
Không hiểu vì sao chúng ta có vẻ thích tìm cách khó để làm?.
Huy Anh