Hàng hóa ở khu trung tâm
Bà Lan Thanh, chủ kinh doanh giày dép túi xách có bốn cửa hàng ở TP.HCM kể: Giá vốn đôi giày da nam chỉ khoảng 250.000đ, nếu thuê quầy bán lẻ ở các quận xa trung tâm như Q.5, Q.10, Q. Bình Thạnh thì bán từ khoảng 350.000 — 400.000đ là đã đủ bù chi phí và có lãi. Nhưng khi vào trung tâm thương mại phải là 750.000đ, bởi tiền thuê quầy lên đến hơn 25 triệu/tháng. Để đảm bảo tính hệ thống, để có giá thống nhất nên tôi chọn mức 700.000đ. Người cung cấp hàng sỉ bảo tôi bán lãi ngất trời, nhưng không bán kiểu đó thì không có lợi nhuận.
Tương tự như vậy, những quầy trang sức tại thương xá Tax và Eden Mall được coi là cao cấp vì chỉ bán những viên đá quý, đá bán quý, cẩm thạch thuộc hàng độc đáo, giá hàng ngàn USD trở lên/món. Với viên đá bán quý bé xíu giá bán ở đây trên dưới năm triệu đồng người ta có thể mua sản phẩm tương tự với giá chưa tới một triệu đồng ở một cửa hàng vàng bạc đá quý tại quận 5.
Để không bị so sánh về sự chênh lệch giá cả ở các điểm kinh doanh khác nhau, những người kinh doanh thường tạo ra những khác biệt cho hàng hóa đưa vào các địa điểm kinh doanh cao cấp — hàng thời trang chẳng hạn. Cùng thương hiệu, nhà sản xuất tạo ra kiểu dáng khác nhau cho hàng bán ở các cửa hàng đường Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ để bán có giá cao gấp đôi hàng bán ở các cửa hàng đường Cộng Hòa, Q. Tân Bình, hay đường Vườn Lài, Q. Tân Phú. Bởi chi phí sản xuất chênh nhau khoảng 20 — 30%, nhưng chênh lệch lợi nhuận phải lên đến trên 200 — 300% mới đủ trả tiền mặt bằng đẹp.