Sự xuất hiện của huyền thoại Pete Sampras trên khán đài không hề ảnh hưởng chút nào tới màn trình diễn của Federer. Trong 20 lần gặp nhau trước đó, Roddick đã để thua tới 18 trận. Nhưng lần này, dù thua, nhưng tay vợt Mỹ đã thể hiện một bộ mặt hoàn toàn khác. Federer đã có một trận chung kết khó khăn hơn dự kiến, nhưng cũng vì thế, chiến thắng của anh đã trở nên oanh liệt hơn, nhiều ý nghĩa hơn.
5 set đấu kéo dài 4 giờ 30 phút, những con số đó đủ sức nói lên tính quyết liệt và sự nóng bỏng của trận chung kết Wimbledon. Rất nhiều bất ngờ đã diễn ra, từ khả năng đánh chéo sân và lên lưới của Roddick (vốn là sở trường của Federer), cho tới 50 cú giao bóng ăn điểm trực tiếp của Fedex (vốn là sở trường của Andy). Trận đấu giằng co sau 4 set, với các tỷ số 5-7, 7-6 (6), 7-6 (5), và 3-6. Bước vào set quyết định, sau 30 game đấu và 1 tiếng rưỡi đồng hồ giao tranh, tay vợt Thụy Sỹ đã chiến thắng với tỷ số 16-14.
Kỷ lục 14 Grand Slam của Pete Sampras đã bị xô đổ, và lịch sử quần vợt thế giới đã sang trang. Sau các chiến thắng ở 4 giải đấu: Australian mở rộng năm 2004, 2006, và 2007, Roland Garros năm 2009, Wimbledon năm 2003, 2004, 2005, 2006, 2007, và 2009, cùng giải Mỹ mở rộng năm 2004, 2005, 2006, 2007, và 2008, Tàu tốc hành đã có 15 ngôi sao lớn trong sự nghiệp. Và người ta sẽ còn nhớ mãi ngày 5-7-2009, giây phút Andy Roddick hướng về phía Sampras trên khán đài và nói: “Xin lỗi Pete, tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng anh ấy (Federer) là một huyền thoại”.
