Theo đó, VKS đề nghị HĐXX tuyên phạt bị cáo Bùi Tiến Dũng 4 – 6 năm tù, tổng hợp hình phạt 13 năm tù của bản án cũ là 17 – 19 năm tù. Bị cáo Vũ Mạnh Tiên mức án 4 – 5 năm tù, tổng hợp hình phạt 7 năm tù của bản án cũ là 11 – 12 năm tù. Bị cáo Lê Thị Thanh Hòa, Nguyễn Thanh Sơn mức án từ 3 - 4 năm tù. Bị cáo Bùi Thu Hạnh mức án từ 2 – 3 năm tù.
Cho mượn xe để hỗ trợ cơ quan nhà nước?
LS. Ngô Ngọc Thủy lại đề nghị HĐXX tuyên Bùi Tiến Dũng không phạm tội cố ý làm trái các quy định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng.
Căn cứ để ông Thủy nêu ra đề nghị trên gồm có: Nguyên đơn dân sự là Bộ GTVT sau 3 ngày xét xử vẫn không có mặt tại phiên tòa dù HĐXX đã triệu tập nhiều lần. Việc đó đồng nghĩa nguyên đơn dân sự đã khước từ vấn đề đòi bồi thường.
"Tòa đã làm hết trách nhiệm để các bên liên quan thể hiện ý chí của mình nhưng họ đã không có mặt. Vậy thì bị cáo phải bồi thường cho ai"? – ông Thủy nhấn mạnh.
Cũng theo ông Thủy, cơ quan tố tụng mới chỉ nhìn một cách phiến diện về tội của bị cáo Dũng mà chưa nhìn thấy mặt hữu ích của việc cho mượn xe. Trên thực tế, nhờ mượn xe của PMU 18, các cơ quan nhà nước đã hoàn thành tốt trách nhiệm chính trị của mình.
"Với công tác đảm bảo an ninh chính trị, ngăn ngừa tội phạm nếu quy ra tiền thì còn nhiều hơn 2,6 tỷ đồng, thậm chí lợi ích của việc đó không thể tính thành tiền được" – ông Thủy nói.
Việc cho mượn xe không mang tính cá nhân vụ lợi, không phải để buôn bán, rong chơi, mà về bản chất là một cơ quan nhà nước hỗ trợ một cơ quan nhà nước. Vậy thì người kí quyết định hỗ trợ đó có phải là tội phạm hay không? – ông Thủy bỏ ngỏ.
Về nội dung sử dụng không đúng định mức 2 xe ô tô, LS. Thủy cho rằng PMU 18 không thuộc đối tượng quy kết tiêu chuẩn sử dụng xe. Mặt khác, cần xem xét động cơ, mục đích của bị cáo Dũng khi cho mượn xe có phạm tội không. Tại thời điểm đó, bị cáo Dũng nhận thức động cơ là để hỗ trợ anh em, hợp tác, tương trợ lẫn nhau giúp họ vượt khó, hoàn thành nhiệm vụ. Như vậy rõ ràng đem lại hiệu quả tốt cho xã hội.
Vấn đề cuối cùng LS. Thủy đưa ra tranh luận là việc đánh giá thiệt hại do hành vi cho mượn xe của bị cáo Dũng. Cơ quan tiến hành tố tụng thiên về khía cạnh vật chất. Việc trưng cầu giám định là có vấn đề, cơ quan điều tra yếu kém trong việc trưng cầu giám định khi ycầu VKHHS giám định, nếu xe bị đâm, gây tai nạn thì mới là việc của VKHHS – giám định về tư pháp. Còn giám định về tài chính là không có chức năng, lại liên kết với trung tâm giám định của Bộ Tài chính là sai, kết quả giám định đó là phi pháp. Lẽ ra VKHHS phải từ chối giám định để đảm bảo nguyên tắc độc lập đưa ra kết luận giám định đằng này lại liên kết với một doanh nghiệp khác để giám định.
VKS thấy chưa đủ cơ sở buộc tội ông Dũng?
LS. Hoàng Văn Dũng – Công ty Luật Bross & Partners, trình bày quan điểm bào chữa cho bị cáo Dũng trong đó chú ý đến những vấn đề về hành vi cho mượn 7 xe ô tô gây thiệt hại hơn 2,2 tỷ đồng, cần thấy rằng đối tượng được mượn, mục đích cho mượn, hoàn cảnh và thời gian cho mượn đều hợp lý, đúng đắn, mang lại lợi ích, hiệu quả thiết thực nên quy kết thiệt hại do hành vi của ông Dũng gây ra là không có căn cứ.
Về tiêu chuẩn sử dụng xe, tại quy định đã dẫn của VKS, đối tượng điều chỉnh duy nhất là doanh nghiệp nhà nước, còn PMU 18 là một tổ chức sự nghiệp kinh tế (theo kết luận của cơ quan điều tra), do đó không thuộc đối tượng đối chỉnh của văn bản này.
Về vấn đề giám định thiệt hại đối với 2 xe ô tô do bị cáo Dũng sử dụng sai mục đích với số tiền 459,9 triệu đồng, cơ quan điều tra đã gửi 3 quyết định trưng cầu giám định lại đến Bộ tài chính để đề nghị Bộ này thành lập Hội đồng tiến hành giám định để xác định giá trị thiệt hại trong thời gian các bị can đã điều động, cho mượn, mua và sử dụng ô tô trái quy định. Tuy nhiên đến nay Bộ vẫn chưa có trả lời kết quả giám định. LS. Dũng đặt vấn đề, phải chăng VKS đã không đồng ý với kết luận giám định trước đây do VKHHS và trung tâm giám định giá thực hiện, nhận định chưa đủ cơ sở buộc tội đối với ông Dũng về tội danh đã khởi tố nên mới trả hồ sơ điều tra bổ sung để yêu cầu giám định lại?
Cuối cùng, LS. Dũng đưa ra đề nghị yêu cầu HĐXX tuyên không phạm tội đối với bị cáo Bùi Tiến Dũng.
Thứ hai ngày 2/8, đại diện VKS tiếp tục đối đáp lại ý kiến của luật sư.
Bà Nguyễn Thị Hải - người kí hợp đồng cho thuê nhà trình bày: “Tôi có kí hợp đồng nhưng sau đó không thấy ai đến ở nhà chúng tôi cả, tôi cũng chưa giao chìa khóa cho ai. Sau khi sửa nhà xong, kí hợp đồng ngày 15/2/2000, khoảng 6 tháng sau tôi có gọi điện hỏi chị Hòa thì Hòa trả lời người ta không đến ở đâu.
Chúng tôi đầu tư sửa nhà, nâng cấp nhà để cho thuê với mức giá khoảng 1.000USD/tháng, chi phí rất lớn nhưng sau đó lại không có ai đến ở, tôi có phàn nàn với chị Hòa thì Hòa đưa cho tôi 20 triệu đồng coi như đền bù chi phí sửa nhà mà không có người thuê. Ngoài số tiền này tôi không nhận được khoản tiền nào khác".
Tuy kí hợp đồng thuê nhà và không có người đến ở nhưng Hòa vẫn lập 5 giấy đề nghị thanh toán ở ban điều hành các gói thầu về việc thuê nhà bà Hải.
Sau đó, Hòa mang đến nhà cho bà Hải kí xác nhận. Bà Hải khẳng định không biết việc Hòa đã nhận được hơn 196 triệu đồng từ việc đó.
Trả lời HĐXX về lý do đến nhà thầu để thanh toán số tiền 196 triệu đồng, Hòa cho biết vì áy náy với việc bà Hải phải sửa chữa nhiều tiền nên lấy tiền từ nhà thầu là để thanh toán lại cho bà Hải.
Còn bị cáo Bùi Tiến Dũng thanh minh: "Vì lương họ - tư vấn giám sát cao lắm, họ đến ở khách sạn chứ không ở nhà này. Mặc dù họ không ở, hợp đồng vẫn phải thực hiện, vẫn phải thanh toán tiền vì trong hợp đồng có điều khoản ưu đãi bố trí nhà ở cho họ do đó vẫn phải thực hiện".
"Rất khó để gọi là khống hay không" - bị cáo Dũng nhấn mạnh.
HĐXX công bố các bút lục cho thấy, tuy tư vấn giám sát không ở tại những nhà được PMU18 bố trí nhưng đã nhiều lần làm đơn xin thanh toán tiền và nhà thầu ngoài việc thanh toán tiền cho PMU18 đã phải thanh toán tiền lần 2 cho tư vấn giám sát.
Trong phần kiểm tra tài sản đã bị kê biên, chị Lê Hải Vân (vợ Dũng "tổng") khai về nguồn gốc 4 căn nhà bị kê biên đều do hai vợ chồng mua, do ông bà nội ngoại cho các cháu hoặc "anh Dũng chung tiền với em trai để mua".
Bị cáo Dũng đề nghị những tài sản bị kê biên gồm 3 căn nhà và 1 mảnh đất ở Trung Yên, không liên quan gì đến bị cáo nên HĐXX cần trả lại cho gia đình bị cáo.
Hồng Anh
